Nguyệt San phát hành định kỳ vào mỗi đầu tháng
Nguyệt San Giao Mùa
Merrifield, Virginia
22116
USA
Số 276
Ngày 1 tháng 9 năm 2025
![]() |
|
Home
|
Giao Mùa (Unicode)
|
Giao Mùa (Vietnet)
Những Số Cũ | Thư Ngỏ | Liên Lạc | ||
| Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: | Ðinh Trường Như (TK Trung Kỳ) |
Ban Biên Tập: |
Mạc Phương Ðình, Phan Thái Yên |
|
Chung Thủy, Nguyễn Thị Thanh Dương |
|
& TK Trung Kỳ |
Mọi bài vở đóng góp xin gửi về GiaoMua2025@gmail.com
Copyright
2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Bạn Ðọc Thân mến
Kể từ tháng 9 năm 2025, địa chỉ mới của Giao Mùa sẽ là GiaoMua2025@gmail.com. Cám ơn các bạn.
Bài vở trên Giao Muà là do các tác giả gửi đăng và Giao Muà không chịu trách nhiệm về nội dung. Muốn xin trích đăng lại, xin liên lạc với GiaoMua2025@gmail.com.
I . Thơ _______________________________________________________________________
| 1. Nếu Ðời Là Thứ Bảy | ______ Nguyễn Thị Thanh Dương | |
| 2. Chùm Thơ Ðặng Xuân Xuyến | ______Ðặng Xuân Xuyến | |
| 3. Nghe Jazz | ______Kim Loan | |
| 4. Những Chuyến Bay Ðêm | ______Hồ Thụy Mỹ Hạnh | |
| 5. Chiều Tối | ______ChinhNguyên/H.N.T | |
| 6. Ðời Muôn Sắc | ______ Bạch Liên | |
| 7. Xuân Về Trong Nắng Hạ | ______ Viễn Phương | |
| 8. Tìm Quê | ______ Thanh Hà | |
| 9. Giận Và Thương | ______ Lê Miên Khương | |
| 10. Hạ Buồn | ______ Phạm Phan Lang | |
| 11. Việt Nam ơi | ______ Hàn Thiên Lương | |
II . Văn _______________________________________________________________________
| 1.Ðồng Vợ Ðồng Chồng ___________ Nguyễn Thị Thanh Dương | 2. Cô Gái Mang Trái Tim Người Tôi Yêu (phần VI) ___________ Phan Thái Yên |
| 3. Ðứng Bên Nầy Sông ___________ Thanh Hà |
| 4.Tình Người Nơi Chiến Ðịa ___________ Tình Hoài Hương |
| 5.Con Gái Nhà Họ Bạch ___________ Lê Việt Ðiểu |
| 6.Lúc Nào Ðó ___________ Bạch Liên |
| 7.Nhạc Phạm Duy, Tôi Yêu ___________ Kim Loan |
III . Tin Tức /Trả Lời Bạn Ðọc__________________________________________________
| 1. Tin Tức/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập |
I . Thơ __________________________________________________
II . Văn___________________________________________________________
Nguyễn Thị Thanh Dương
2. Cô Gái Mang Trái Tim Người Tôi Yêu (phần VI) Phan Thái Yên
Thanh Hà
Hai Hùng SG Hai Hùng SG Lê Việt Ðiểu
Lê Việt Ðiểu Bạch Liên Bạch Liên Kim Loan Kim Loan IV. Hộp Thư Toà Soạn
___________________________________________________
Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà:
1) Ðể vào danh sách của NSGM (subscribe),
xin gửi email về GiaoMua2025@gmail.com
Ðịa Chỉ Liên Lạc:
Nguyệt San Giao Muà
Copyright
2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors
Chị Bông đi shopping về vội vàng lo sửa soạn bữa cơm chiều xong chợt nhớ ra hôm nay chồng sơn lại cái hàng rào patio nên ra vườn sau xem kết quả, chị tưởng tượng đến những hàng rào song sắt màu nâu mới mà lòng rộn ràng. Lần đầu thuê thợ làm cái patio này ông thợ không hỏi ý kiến chị Bông, làm xong ông sơn màu kem nhạt làm chị Bông tiếc rẻ. Mấy năm qua màu sơn đã cũ chị Bông liền có lý do sơn lại màu nâu ưa thích, mấy lần cùng chồng đi Home Depot chị đã chỉ chồng màu nâu này nè, mai mốt anh nhớ mua về sơn lại hàng rào patio cho em.
Ra tới vườn sau chị Bông chưng hửng, hàng rào patio đã được sơn lại màu kem như trước. Cảm thấy như bị lừa dối bị phản bội chị Bông đứng khóc tại chỗ và vào nhà dãy nảy lên hỏi tội chồng:
- Tại sao anh sơn màu kem khi em muốn màu nâu?
Chồng cũng chẳng vừa nhún vai đáp trả:
- Màu kem cho sáng vườn. Xung quanh patio bà trồng đủ thứ cây xum xuê hoa lá mà patio lại màu nâu thì trông u tối lắm.
- Nhưng thơ mộng, anh biết chưa? Em đã từng muốn trồng những cây hoa hồng leo màu đỏ màu vàng để làm nổi bật hàng rào màu nâu cho patio thêm đẹp, thêm lãng mạn nhưng anh phản đối, em đã chịu thua anh rồi, nay màu sơn anh cũng quyết giành theo ý mình thì quá đáng lắm.
- Tôi không hơn thua chi cả, chỉ sợ hoa hồng leo quấn quýt từ đất tới mái làm patio ..tối thui. Mà tại sao bà nhút nhát sợ ma lại cứ thích những phong cảnh, những màu sắc trầm, buồn, u uẩn thế hả ?
Nhà này vợ chồng luôn xung khắc từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, đến nỗi lọ kem đánh răng hay cục xà bông rửa tay trong phòng tắm của hai người cũng không bao giờ giống nhau nói gì đến những chuyện to lớn khác.
Nhà người ta đồng vợ đồng chồng cùng suy nghĩ, cùng làm ăn thấy mà ham. Chị Bông có 2 người bạn thân từ Việt Nam qua tới Mỹ, hai vợ chồng chị Hồng mua Franchise làm chủ tiệm phở Hòa gần chục năm trời kiếm mớ vốn lớn xong thì sang tiệm phở cho người khác để kinh doanh địa ốc cho đỡ vất vả, làm chủ một dãy apartment, vốn liếng tăng lên thành triệu phú, anh chị thảnh thơi nghỉ hưu lúc vừa 60 tuổi.
Anh chị Ngân hai vợ chồng cùng yêu thích chữ nghĩa, nhảy ra làm báo, suốt nhiều năm họ gầy dựng được tờ tạp chí uy tín trong vùng, đắt hàng quảng cáo và nhiều độc giả yêu thích, dù lợi tức không phủ phê nhưng vẫn sống thoải mái và thỏa chí ước mơ. Còn chị Bông, nào dám ước mơ gì.
Chị Bông giận dỗi làm mặt lạnh với chồng. Buồn quá!
.......
Ăn cơm xong chị Bông vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng không nói chuyện với chồng, vào net mở email đọc thư và giao lưu với bạn bè xong quay ra đọc báo net Việt Nam cho quên sầu, đọc những vụ tham quan, những tệ nạn xã hội và lướt qua những tin vặt, chị Bông chẳng quan tâm, chẳng thèm vào đọc nội dung chi tiết cho mất thì giờ, cuộc sống ở Việt Nam bây giờ đầy những lừa bịp gian dối trơ tráo. Nhưng một nhan đề to đậm làm chị Bông chú ý: ?Vợ rải đinh trên quốc lộ để chồng thu tiền vá săm?. Chị Bông đang buồn mà cũng phải bật cười và ngạc nhiên vợ chồng nhà ai mà ?tâm đầu ý hợp? thế này, làm ăn gian dối mà vẫn có nhau.
Mở bài ra đọc thủ phạm là một phụ nữ 58 tuổi tên Trần Thị Lan ở Bắc Ninh với gương mặt khắc khổ nghèo nàn, chị ta khai rải đinh để?giúp chồng có việc làm kiếm tiền. Chị Lan thật đáng tội, đáng trách vì hành vi có thể gây hại cho người khác, nhưng sao chị Bông vẫn thấy chút thương cảm người đàn bà khốn khó này, ít ra chị Lan cũng ?hết lòng? với chồng, góp ?công sức? vì ?sự nghiệp? vá lốp xe của chồng. Ðằng sau sự ?thành công? của một người đàn ông luôn có bóng dáng của người vợ là đây. Họ đã đồng vợ đồng chồng cùng nhau ?làm ăn?, kẻ rải đinh, người vá lốp xe như một cặp song ca ăn ý tuyệt vời.
Vụ vợ rải đinh ?giúp chồng? làm chị Bông nhớ vụ khác ngay tại Mỹ, vợ ?giúp chồng? cũng tận tình không kém.
Bạn chị Bông làm chủ một tiệm giặt, khách hàng tự bỏ tiền vào máy, cứ vài ngày chủ nhân mở máy ra lấy tiền một lần và phát giác một máy luôn bị mất tiền, ai đó đã khoắng sạch tiền trong máy, không biết bằng cách nào và khi nào khi mà chủ nhân ngày nào cũng ngồi trông tiệm.
Thế là chủ nhân bèn để ý theo dõi từng khách hàng thường xuyên đến tiệm giặt đồ, Có một cặp vợ chồng cùng đứa con nhỏ cứ mỗi 2 tuần mang đến một đống đồ, hai vợ chồng cùng lôi đồ ra bỏ vào máy giặt rồi chuyển sang máy xấy trong khi đứa con nhỏ chửng 3-4 tuổi chạy lăng xăng trong tiệm, thỉnh thoảng chị ta lại âu yếm gọi con nhắc chừng con cẩn thận đừng chạy nhanh kẻo ngã. Hình ảnh gia đình thật dễ thương. Nhưng lần nào họ giặt xấy xong, cuối tuần chủ nhân mở ra kiểm tiền máy ấy đều không còn một xu nào bên trong.
Vả chủ tiệm đã tìm ra kẻ cắp:
Lần sau cặp vợ chồng này lại đến, cũng dùng cái máy giặt xấy ấy, cũng với một núi đồ để giặt ấy và công việc của họ tuần tự như mọi lần, chồng bỏ đồ vào máy giặt, xong bỏ sang máy xấy, chị vợ trông con. Chồng lôi đồ xấy khô trong máy ra cái nào thì vợ gấp gọn gàng ngay cái đó, đến cái mền to, chị giăng nó rộng ra, thong thả vuốt ve phẳng phiu trước khi gấp nhỏ lại. Sau tấm mền giăng rộng ra che tầm nhìn của chủ nhân tiệm giặt đang ngồi lù lù nơi quầy kia, ?chồng tài bả đã nhanh nhẹn dùng chìa khóa giả mở chỗ bỏ tiền và vét sạch thì ?vợ hiền? cũng đã hoàn thành kế hoạch gấp xong tấm mền to rộng. Cặp đôi ?hành nghề? thật nhịp nhàng, chính xác.
Hai bà vợ, bà rải đinh và bà gấp mền trong tiệm giặt, dù chồng làm điều xấu mà hai bà vẫn ?đảm đang? đồng vợ đồng chồng. Còn vợ chồng chị Bông chỉ bất đồng những việc vặt trong cuộc sống, mỗi người một ý, ai cũng có cái lý của mình, thôi thì chồng không theo ý vợ thì vợ theo ý chồng có sai trái hay thiệt hại gì đến ai đâu, lại êm vui nhà cửa. Nghĩ thế nên chị Bông dẹp tự ái, nguôi giận ra ngoài làm lành với chồng:
- Anh ơi..
Chồng lại tưởng vợ sinh sự vội ?phòng thủ:
- Tôi sơn cái patio suốt buổi chiều mệt rồi, bà để cho tôi yên..
- Em muốn nói rằng..
- Khỏi ! Một lời hỏi han, một nụ cười đã không có lại còn hạch họe sưng xỉa giận hờn, bà muốn cằn nhằn gì nữa đâỷ!
Chị Bông ráng nhịn, đợi chồng im lặng để nói rằng chị sẽ đồng ý với chồng đi biển Galveston ở Houston thay vì biển Corpus Christi mà chị yêu thích.
- Kế hoạch tuần tới đi biển của nhà mình, em muốn đỉ
Anh Bông bực mình ngắt lời ngay:
- Bà muốn đi Corpus Christi chứ gì. Nếu không đi biển Galveston thì tôi ở nhà.
Ðã xuống nước định nói lời êm đẹp cho vui lòng chồng mà cũng không xong. Tại sao chồng không đọc thấy trong mắt vợ, trong lời nói của vợ những điều này. Ngay cả tâm hồn cũng không có sự đồng cảm dù chỉ một phút giây. Chị Bông chỉ muốn hét lên:
- Tôi cũng ở nhà. Không có biển Galveston cũng không có biển Corpus Christi luôn.
Nhưng nghĩ đến hai bà vợ kia điều gian dối họ còn ?đồng vợ đồng chồng? thì điều bình thường tại sao chị Bông không làm nổi nên chị Bông quyết không chịu thua họ, Chị lại nhịn và nhỏ nhẹ phân bày:
- Em muốn nói là em sẽ đi biển Galveston mà. Từ giờ trở đi những gì hợp lý em sẽ đồng tình với anh, không cãi cọ giận hờn nữa đâu.
Lần này chồng im lặng, có vẻ thấm thía. Một lúc sau anh Bông cũng nhỏ nhẹ nói với vợ:
- Vài ngày nữa tôi sẽ sơn lại hàng rào patio màu nâu cho bà vừa lòng.
Chị Bông mừng quá sẵn đà làm tới:
- Và order mấy cây hoa hồng leo màu vàng màu đỏ về trồng cho đẹp patio nha anh.
Cô gái mang trái tim của người yêu
(Phần 6)
Chiếc phà ra tới giữa sông. Hạnh Nhiên ngây người nhìn Sài Gòn từ góc cạnh chưa thấy bao giờ. Thành phố sáng bừng lên dưới ánh mặt trời, gió sông thổi mơn man lên tóc lên môi, cuộn phô tà lụa đằm thắm ánh mắt chàng. Hạnh Nhiên bấn bíu với cảm giác muốn ngước nhìn lên lúc anh đứng sát chỉ cho nàng nhìn dần theo từ tượng Ðức Trần Hưng Ðạo, Bộ Tư Lệnh, Tạm Trú Hạm, Câu lạc bộ Nổi ..rồi nàng reo lên.
- HQ13 kìa anh!
- Chiến hạm mới ra cập cầu E để bảo trì Radar. Tuần tới sẽ ra cập gần Bộ Tư Lệnh để sẳn sàng đi công tác.
Phà đã tới bến. Hai người lên bờ đi thơ thẩn một lúc rồi quay lại bến sông.
- Bây giờ sao đây? Con sáo quyết định sang sông ở luôn hay qua sông rồi về?
Nhân nháy mắt, dụ khị.
- Qua sông rồi về sẽ được ghé Chợ Cũ. Một con vịt quay, chịu không?
Hạnh Nhiên liếm môi, suy nghĩ rồi đưa ra hai ngón tay.
- Một con vịt quay, hai ổ bánh mì lớn.
Cuộc đấu giá chóng vánh kết thúc vui vẽ. Hạnh Nhiên cười nói.
- Anh chị Hai hôm nay có lộc ăn rồi.
Nhân cẩn thận cài túi thức ăn mua ở Chợ Cũ vào giỏ xe PC. Ánh mắt Hạnh Nhiên cảm động nhìn anh.
- Cảm ơn anh cho em một ngạc nhiên lớn hôm nay. Em đã cảm nhận một khoảnh khắc hồi hộp tuyệt vời trên sông. Không thèm nói anh biết đâu nhưng em sẽ ngủ ngon với cảm xúc hồi hộp đó tối nay và nhiều nhiều nữa.
Nhìn theo Hạnh Nhiên cho tới khi nàng khuất hẳn trong dòng người xe về hướng chợ Bến Thành, Nhân tản bộ về chợ hoa Nguyễn Huệ. Chỉ còn mấy ngày ngắn ngủi nữa anh phải xa bến Sài Gòn cả ba tháng dài. Bó huệ trắng trên tay, anh gọi xe ôm đi thăm mộ Tần Phương.
Sáng hôm sau Chủ Nhật, ngày cuối cùng của Lôc ở HQ13, cả ba thằng lúi húi làm bửa ăn sáng mời Lộc. Tính Lộc ít nói nhưng nhìn biết hắn vẫn chưa nguôi buồn. Chúng tôi, những sĩ quan Hải quân trẻ lần đầu sắp phải chạm mặt với sự thay đổi thuyên chuyển đơn vị nên lòng ai cũng nặng nề. Nhân không muốn nghĩ tới cảnh năm, ba tháng tới một trong ba thằng bạn thân với nhau từ những ngày đầu nghiệp lính phải chia tay, mỗi đứa về một đầu sông cuối biển xa nhau. Nhân thở dàỉGia đình Lộc ở Sài Gòn nên ngày cuối rời chiến hạm hành lý chẳng có gì. Phúc
Quang Nhân tiễn Lộc xuống hạm kiều, bùi ngùi nhìn hắn quày chiếc xe gắn máy phóng về phía Hải quân Công xưởng.
Nhìn Quang lăng xăng, nôn nóng nhưng chưa dám hối thúc Nhân, Phúc làm ra vẽ huynh trưởng.
- Làm gì mà như gà mắc đẻ thế, hở thằng kia! Coi mà vào phòng ăn bàn lại kế hoạch hành quân trước khi thay bộ đồ vía gabardine, xách Chocolate Ice Cream nhản hiệu HQ13 đi ?moỉ mắt con gái nhà người ta.
Quang cự nự.
- Mẹ, nói nghe ngon lắm. Có mấy sợi lông tay con bé Duyên Anh còn chưa dám đếm.
Phúc tỉnh bơ, vẫn xuất sắc trong vai huynh trưởng.
- Nhân! Thằng Quang là con gà tồ trong tình trường mày coi mà giúp đở nó chuyến này.
- Ðể coi, giúp gì đây? Tiêu lệnh hành quân là Ðánh nhanh?
Vừa thấy Phúc há miệng, Nhân đã nhanh chóng khớp lại.
- Ê! Không phải ?Rút nhanh? đâu nhảTiêu lệnh là Ðánh nhanh Chiếm giữ lãnh thổ, thằng ông nội. Quang, mầy phải mau chóng tìm lúc chỉ có hai đứa hẹn hò, rủ rê mời con bé Gia Hân đi chơi đâu đó. Phần khó là lúc bái kiến Phụ hoàng và Mẫu hậu mày phải tìm cách xin cho phép ghé thăm Công chúa trong tương lai, nói năng sao cho họ hiểu là mày rất quan trọng chuyện thi cử năm nay của nàng. Mà đúng là vậy, rủ rê Út Hân lười học là mày chết với tao.
Phúc gật gù đồng ý.
- OK. Lát nữa hai thằng bây canh giờ thả tao xuống nhà bà chị ở Hội quán Cây Tre là xong. Hẹn tối nay về tàu báo cáo hành quân và tổng kết chiến lợi phẩm.
Hai ông quan tàu thủy vừa đến trước cổng đã thấy cô bé Gia Hân đứng đón trước cổng khép hờ. Nhân nói nhỏ với Quang?có dấu hiệu tốt.
- Chào Út! Tụi anh tới có trễ không vậy.
- Dạ không đâu! Chỉ tại em ham ăn Chocolate Ice Cream thôỉCô bé hihi cười.
- Anh định làm hai thùng nhưng Nhân cản không cho, sợ Gia Hân ăn nhiều đau bụng.
Nhân xách thùng ice cream từ tay Quang, làm bộ nói nhỏ với Gia Hân.
- Anh đã đưa giấy HQ13 bảo lãnh, xác nhận Quang là Officer and Gentlement. Có gì em khoan hồng, độ lượng cho Quang, đừng làm khó quá hắn nhảy sông Sài Gòn tự vẫn tụi anh buồn lắm. Thôi anh đưa xe vào trước, hai đứa bây ?take it easỷ vào sau.
- Ðồ miệng dẽo! Hèn chi chị Hai tuỉ
Nhân từ từ đẩy chiếc Lambretta tới dựng gần hiên nhà. Mẹ Tần Hương tươi cười đón anh trên thềm.
- Anh không đến chơi thường hơn, chờ tới gần đi mới thăm chúng tôỉBà trách.
- Dạ lần này tàu phải bảo trì nhiều nên cũng khá bận. Lần tới cháu cố gắng hơn.
Bố của Tần Phương đang ngồi trong phòng khách, ống vố trên tay, mùi Half & Half vẫn thơm lừng. Lúc này Quang đã đi vào cùng mọi người.
- Cháu xin giới thiệu đây là Quang, sĩ quan trên chiến hạm. Còn một người nữa tên Phúc, tụi cháu cùng tốt nghiệp trường Hải Quân ở Mỹ, cả ba rất thân với nhau. Quang là chuyên viên làm Chocolate Ice Cream trên tàu, bắt đầu nỗi tiếng rồi đó.
Vừa lúc Gia Hân đem trà nước ra mời, Quang mở lời.
- Bánh kem Gia Hân làm hôm Nhân mang về tàu ăn ngon tuyệt. Cháu đang bị mang tiếng là một mình ăn hết nửa cái bánh kem, thật ra hơi bị oan, cháu chỉ ăn gần một nửa cái thôi. Hôm nay tụi cháu mang ít Chocolate Ice Cream đến biếu gia đình, hy vọng Gia Hân khen ngon may ra tụi cháu có dịp ăn bánh kem nữa.
Mọi người chuyện trò vui vẽ. Ông Giáo sư bắt chuyện, thăm hỏi gia đình Quang về thời gian ở Hà Nội trước ngày gia đình di cư vào Nam năm 54. Quang lúc đó chưa quá sáu tuổi cũng không nhớ gì nhiều. Ông quay qua chiếu tướng Nhân.
- Gần đây trong một dịp chuyện trò với Ni sư Trí Hải tôi có dịp nhắc tới trí nhớ của anh về cô Phùng Quán năm dạy Anh văn ở Phan Châu Trinh Ðà Nẳng. Ni sư còn mường tượng nhớ anh đấy. Ni sư hỏi có phải cậu học trò nhỏ nhất lớp mà xách cái cặp-táp to đùng và đổ thủ khoa vào Ðệ Thất của trường.
Nhân xúc động nhớ tới cô giáo cũ với mái tóc bện con rít dài quá lưng.
- Dạ, ni sư nhớ đúng rồi. Cái cặp-táp thuộc trong phần thưởng toàn trường hồi cháu học lớp Nhất, nghe nói là của Tổng thống Ngô Ðình Diệm trao tặng.
Ông cười lớn, chưa buông tha.
- Ni sư còn nói mấy năm trước tuy không học Vạn Hạnh mà cũng làm thẻ thư viện Vạn Hạnh, có vẽ học hành cũng chăm chỉ nhưng ngoài ra không biết có phải còn đến để nhìn trộm ca sĩ Thanh Lan hay không.
Quang thừa nước đục thả câu.
- Chắc là vậy rồi, thưa Giáo sư. Hai đứa cháu học chung ở Khoa Học mà.
- Thêm một chuyện để méc chị Haỉ Gia Hân châm chọc.
- Ê, chấp đó! Anh đã vài lần đưa chị Hai tới Vạn Hạnh rồi, có lần còn núp không cho Giáo sư thấy. Xôi lạp xưởng ở Nắng Mới cạnh Vạn Hạnh vừa ngon, vừa rẻ.
Bà mẹ lắc đầu cười.
- Tụi bây thật! Từ từ trồi ra hết.
Nhân đứng lên nói nhỏ với mẹ Tần Phương.
- Cô cho phép cháu vào phòng thăm Tần Phương một lát.
Căn phòng vẫn thế, ngoài tấm hình hai đứa mới được rửa lớn treo cạnh chân dung của nàng. Chiều qua thăm mộ anh đã chuyện trò với Tần Phương về tình cảm của mình với Hạnh Nhiên. Anh đã hỏi nàng phải làm gì nếu không tìm ra cô gái ghép tim. Tần Phương vẫn nhìn anh trìu mến, bao dung, không nói mà nói vạn lời. Hảy làm theo mách bảo của trái tim anh. Dù đi đâu, ở đâu trái tim em vẫn đập nhịp yêu thương, luôn dõi theo anh suốt cõi đời này. Anh ngồi yên lặng nhìn Tần Phương thật lâu, đôi tình nhân nhìn nhau như thế thật lâu.
Có tiếng động khẻ ngoài cửa, bà mẹ đến chờ anh xuống ăn trưa. Nhân hít hơi thở sâu, trấn tĩnh đứng dậy, mắt còn hoen xúc động.
Bữa cơm ngon trôi qua trong tiếng cười thân mật gia đình. Họ lại quây quần ở nhà thủy tạ bên hồ cá dưới bóng mát cây mận già vườn sau. Quang và Gia Hân có vẽ tự nhiên hơn, anh thầm vui cho bạn, thằng gà tồ này cuối cùng cũng có người để được bị ăn hiếp.
Mãi vui chuyện trò Nhân và Quang chào từ giã gia đình lúc trời đã ?chia nửa bãi chiềủ. Bà mẹ ra tận hiên nhà ân cần dặn dò giữ gìn sức khỏe, khi có thời gian nhớ viết vài chử cho bà biết tin. Quang lúi húi giúp Gia Hân cột chặt một bao lớn đủ loại bánh mức, trái cây ép khô, và dĩ nhiên là cái bánh kem ba tầng của cô bé ?trao đổỉ với Quang. Con bé còn nhu mì đến bên Nhân thầm thì vào taỉÚt cảm ơn anh Hai.
Nhân chưa bao giờ thấy bạn mình vui đến vậy, trên đường về Quang luôn miệng khen ?mầy là quân sư số 1, liệu việc như thần?.
- Ông Giáo sư rất chịu đường binh của mầy quân sư cho tao về chuyện năm thi cử quan trọng của Út Hân nên khá cởi mở khi tao xin phép đến nhà chơi, không hẹn hò phố xá mèo mả gà đồng. Mà hẹn cái gì đây, đi mẹ nó hết ba tháng rồi.
Về đến chiến hạm chưa thấy Phúc nên hai đứa chạy đến nhà bà chị nó. Ba thằng lại chở nhau ra Mai Hương ngồi nghe Quang ca khúc khải hoàn và ngắm giai nhân Sài gòn chiều Chủ nhật.
Cuộc họp buổi sáng đầu tiên của tuần trước khi tàu ra biển luôn quan trọng. Hạm trưởng nhìn đông đủ sĩ quan cũ mới, ông nói mấy lời khen ngợi Lộc, sĩ quan đã thuyên chuyển và chào sĩ quan tân đáo Huy, cũng tốt nhiệp từ OCS về, cố gắng làm việc. Hạm trưởng là người ngắn gọn, buổi họp còn ngắn hơn nếu ông giảm bớt nói tiếng Ðan Mạch nhưng ai cũng thích biệt danh ?Cao Bồỉ của ông. Hạm trưởng hài lòng kết quả tàu vào tiểu kỳ tốt đẹp, thành công sửa chữa hầu hết những gì cần sửa. Lệnh mọi người cần nghe là chiến hạm sẽ đi lấy dầu hôm nay rồi về cập tại cầu B. Hai ngày sau nếu không có gì thay đổi chiến hạm sẽ rời bến vào 12:00PM cho chuyến công tác dài ở vùng Vịnh Thái lan. Hạm trưởng rời phòng họp nhanh như khi ông đến.
Sau lưng ông, dàn Sĩ quan nhí rầm rì bàn thảo, ai cũng ?ớn chè đậủ vì đã đi công tác Vùng I Duyên Hải ba lần liên tiếp. Quang vẫn còn ám ảnh ?ôm xỏ suốt ngày trên Ðài Chỉ Huy vì không thể bò xuống phòng sau khi hết ca trong trận bão Hester vào cuối tháng Mười năm ngoái.
Kỷ niệm còn lâu mới quên được, Nhân nhìn hai thằng bạn thân.
- Tao phải trừ hao ba mươi phút để bò từ phòng ngủ lên Ðài Chỉ Huy để kịp thay ca cho thằng Phúc.
Phúc gật đầu cườỉTrong họa có phúc nhờ tao có căn tu. Hạm trưởng lệnh cho chạy sóng xuôi vào vùng biển Quy Nhơn để tránh sóng, ai ngờ radar bị bão đánh văng, thế là tàu bị mù, được vào trong vịnh gần Tiền doanh Yểm trợ Quy Nhơn để gắn radar xơ-cua lên. Vậy là tao được về thăm nhà ngon ơ. Tụi bây và Hạm Phó được ké bánh hỏi, bánh căn uống rượu Tây ì xèo, còn nhâm nhi cà phê vườn nghe nhạc Trịnh Công Sơn gần rạp ci-nê Kim Khánh sau khi xem Lý Tiểu Long đấm đá trong Ðường Sơn Ðại Huynh.
Hạm phó mời các sĩ quan đi ca ở lại. Ông nhìn Huy cười.
- Thiếu úy Huy ở giang đoàn hết vui rồi hay sao mà mò ra hạm đội sớm vậy.
Huy nhìn ông, trả lời thăm dò.
- Dạ, vui thì vẫn còn vui nhưng gạo sấy, chuột khìa với ông già chống gậy riết nên cũng ớn. Với lại nhà binh mà Hạm phó, chỉ đâu đánh đó chớ biết sao giờ.
- Anh về đúng nơi rồi đó. HQ13 là Hải quân Hoàng Gia mà...Nói cho vui thôi, thời gian đầu anh đi ca chung với thiếu úy Phúc, khi nào muốn học hỏi thêm thì tình nguyện lên ca với thiếu úy Quang, Nhân. Tôi và Sĩ quan Ðệ Tam cũng sẽ gọi anh lên chỉ dẫn thêm. Chúng tôi cần anh có thể đi ca solo càng sớm càng tốt.
Chiến hạm cập Cầu B lúc trời đã nhá nhem, những người ở Sài gòn liền nhanh chóng rời tàu về nhà với gia đình chỉ còn lại nhóm trực gác và đám con bà phước. Hi vọng kịp chạy ra cổng trường Gia Long đón cô bé Gia Hân của Quang đã trở thành mây khói. Anh chàng hậm hực.
- Mất mẹ nó buổi chiều, chỉ còn đúng hai ngày ngắn ngủi. Yêu hàm thụ không an toàn chút nào. Hèn gì thằng Nhân, mày trở thành triết gia cũng đúng.
- Thì mày tập làm thơ là vừả Phúc châm chọc?Nhìn tao đây, anytime man! Chỉ cần ra Duyên Anh là có ngay.
Buổi chiều trước ngày tàu rời bến Nhân đến đón Hạnh Nhiên lúc tan trường để chào tạm biệt. Hai người đi trên con đường quen ra Câu lạc bộ Nổi. Họ ngồi bên nhau lòng xúc động với cảm giác nhớ nhau về tháng ngày sắp tới mà tận đáy tâm tư mỗi người thì rối bời về những niềm riêng chưa dám nói ra. Chuyến công tác vùng vịnh biển Thái Lan hơn năm trước đã đảo lộn phần số của anh với Tần Phương. Bó hoa huệ trắng trên phần mộ chị Tần Phương của người thanh niên dễ mến chiều cuối năm đã khiến Hạnh Nhiên trăn trở không nguôi. Tình yêu của nàng với Nhân đã đến thật gần, cảm giác thôi thúc tuyệt vời về một ngước nhìn trên chuyến đò qua sông đã khiến nàng băn khoăn mấy ngày qua. Hạnh Nhiên muốn được thương yêu trọn vẹn, nhiều hơn chỉ là người mang trái tim của Tần Phương nhưng sự hàm ơn với người cho mình sự sống thì vô bờ, nàng không biết phải làm sao.
Hạnh Nhiên chợt nép người vào Nhân, ôm chặt cánh tay chàng.
- Trưa mai em biết tìm anh ở đâu lúc chiến hạm rời bến.
- Ngày mai anh lên ca đầu tiên nên sẽ đứng trên Ðài chỉ huy lúc chiến hạm vào nhiệm sở Vận chuyển. Hi vọng tụi anh sẽ được chứng kiến em là người tháo sợi dây cuối lúc chiến hạm rời bến.
Anh ngập ngừng cười, lòng xốn xang nhìn ánh mắt nàng đang ngước lên trìu mến. Ðôi mắt đẹp tuyệt trần.
- Em luôn biết anh đang ở đâu, đúng không? Hỏi lòng mình rồi mai mốt cho anh biết khi em có câu trả lời.
- Em sẽ chờ tới lúc anh về rồi nói thiệt nhỏ vào tai anh.
- Thằng bạn người Mỹ của anh có câu nói rất thích hợp với anh bây giờ. Hắn nói, hảy chạy ra ngoài biển ngồi thật lâu nhìn vào bờ rồi mày sẽ chiêm nghiệm ra vài điều hay đấy.
Anh bước về tàu lòng buồn nhìn theo Hạnh Nhiên duyên dáng trên chiếc PC đang chạy ra phía cổng Bộ tư lệnh.
Suốt buổi sáng trong giảng đường Hạnh Nhiên cố gắng nghe giáo sư say sưa giảng về những vần thơ Anh ngữ trau chuốt, súc tích và đầy ấn tượng của nữ thi hào Mỹ Emily Dickinson mà không thể nào tập trung được. Những con chữ tươm trào đam mê nhảy múa trong suy tưởng nàng ?Futile the winds. To a heart in port. Done with the compass. Done with the chart. Rowing in Eden! Ah! the sea! Might I but moor. To-night in thee!... Có sá gì gió going. Khi tim về đến cảng. La bàn đâu cần nữa. Hải đồ hóa dư thừa. Chèo thuyền giữa Ðịa Ðàng! Ôi mênh mông biển rộng! Ước chi anh là bến. Thuyền em đỗ qua đêm!... (Chân Phương).
Vừa tan lớp Hạnh Nhiên vội vã rời giảng đường chạy xe nhanh đến cầu B nơi chiến hạm anh sắp rời bến. Thủy thủ trong quân phục trắng đi lại vội vã trên boong tàu. Nàng thở phào khi thấy vài thủy thủ đang chia tay với thân nhân trên bờ gần hạm kiều. Một hồi còi dài hụ vang. Người thủy thủ cuối cùng đã rời sân cỏ bước lên chiến hạm. Hạnh Nhiên nhìn lên Ðài chỉ huy thì thấy ngay Nhân đang vẫy tay cười với nàng. Nàng bỗng thấy mắt nhòa lệ mà miệng gắng cười vẫy tay chào lại anh. Quang từ trên mủi tàu vội vã đi xuống boong sau, nói lớn với Hạnh Nhiên.
- Hôm nay em là thủy thủ cơ hữu của HQ13?Anh chỉ tay về phía sợi dây buộc tàu cuối chiến hạm, dặn dò nàng? Chú ý nhìn, khi thấy anh ra hiệu thì tháo ngay sợi dây đó ra khỏi cọc lúc nó còn chùng.
Hạnh Nhiên rụt rè bước đến gần cọc buộc sợi dây tàu cuối cùng, gật đầu nhìn Quang. Một hồi còi vang lên xốn xang lòng, chiến hạm rùng rùng phun khói lúc tiếng máy tàu gầm gừ như giận dữ phải ra đi. Lúc này Nhân mất hút trong đám người lố nhố tới lui trên Ðài chỉ huy. Hạm kiều đã được kéo lên. Từng dây buộc tàu dọc theo chiến hạm đã được vài người trên bờ tháo giúp ra khỏi cọc và được thủy thủ kéo lên boong. Hạnh Nhiên hồi hộp nhìn Thiếu úy Quang chăm chú quan sát vùng nước đang sùng sục tóe trào sau chiến hạm. Bổng Quang ra hiệu cho Hạnh Nhiên và hô lớn ?Tháo dâỷ lúc đuôi tàu bắt đầu chuyển động. Nàng thở dồn dập sau động tác tháo sợi dây buộc tàu nặng nề lớn bằng cổ tay, khuôn mặt cô đỏ hồng khích động nhìn con tàu bắt đầu lùi ra xa. Quang khum tay, nói thật lớn.
- Thủy thủ Hạnh Nhiên giỏi lắm. Hôm nào về bến Thiếu úy Nhân sẽ tặng cho cô một chai nước mắm nhĩ Phú Quốc ngon số một.
Lúc này thuỷ thủ đoàn đã vào hàng đứng dọc theo tàu. Nhân bên ổ đèn giám lộ trên Ðài chỉ huy nhìn xuống Hạnh Nhiên đang thẹn thùa đứng trong lúc tiếng hát trêu chọc của thủy thủ do Thiếu úy Phúc khởi xướng vang lên. Chiều nay ra khơi. Thoáng thấy mắt em nhuốm buồn. Ðời anh là gió sương. Anh đi khắp muôn phương. Chờ một người đi xa. Áo trắng bay trong nắng tà. Nhìn theo lệ ướt nhòa. Khóc một người đi xảÐôi tình nhân vẫy tay tạm biệt nhau cho đến lúc tiếng hát nhỏ dần vang vọng trong gió.
Hạnh Nhiên mắt đẫm lệ nhìn con tàu lúc này đã lùi ra gần giữa sông lấy hướng chạy qua Bộ Tư Lệnh bắt đầu cho chuyến hải hành xa. Hạnh Nhiên từ từ chạy chiếc PC dọc theo sông Sài Gòn một quãng khá xa nhìn theo chiếc HQ13 đang đưa người trong mộng của nàng ra biển. Dấu mặt
sau chiếc kính mát khổ lớn, Hạnh Nhiên rấm rức khóc trên suốt đường về nhà, tự trách sao đã ngại ngần không trãi lòng ra trả lời câu hỏi của anh ngay hôm ấy. Mong anh ra ?ngồi ngoài biển nhìn vào bờ? nhớ thương em như em trong thành phố vẫn mãi nhớ về anh.
Chị Hai nhìn cô em chồng ở trường về mặt buồn xo mắt còn đỏ hoe, chị lo lắng.
- Út đi học về có chuyện gì nói cho Hai nghe được không?
Hạnh Nhiên lại khóc òa, ôm người chị chồng rất thân thiết của nàng.
- Tại ảnh đó! Không biết tại sao em còn ngại ngần chưa trả lời câu hỏi của ảnh chiều hôm qua, giờ chiến hạm đã ra biển mấy tháng mới về. Em không biết phải làm sao.
- Ngại ngần? Chị tưởng thương ai thì cứ trãi lòng mình ra.
Hạnh Nhiên kể hết lại đối thoại của hai người chiều qua cho chị Hai nghe.
- Em biết ảnh thương em nhưng có vẽ vẫn đang muốn tìm hiểu điều gì đó. Còn em thương người ta muốn chết nhưng ngại ngần khi ảnh biết chuyện có thể ảnh sẽ yêu em chỉ vì em mang trái tim chị Tần Phương.
- Qua chuyện em tình cờ thấy ở mộ Tần Phương, chị nghĩ cậu ta là một người rất chung thủy. Nhớ thương nhau qua xa xôi cách trở cũng là một hạnh phúc. Vài tháng xa nhau có là bao, ?hưởng thụ? nó đỉChị cười.
Chị Hai ghé vào tai Hạnh Nhiên nói nhỏ hồi lâu, Hạnh Nhiên gật đầu mắt sáng lên tươi cười.
- Ðúng rồi Hai! Em sẽ làm vậy khi ảnh về bến. Hai đúng là Bà Tùm Lum chuyên gỡ rối tơ lòng.
Ba người bạn Phúc Quang Nhân lại trở về với những ngày tuần dương quen thuộc trong vùng Vịnh Thái Lan. Có những đêm chỉ một đứa lên ca nửa-đêm nhưng rồi cả ba đều có mặt trên Ðài Chỉ Huy để tán chuyện và?nghe nhạc. Nhất là những đêm trăng, trước mủi tàu là đường trăng óng ánh vàng, chiến hạm trôi vào ánh trăng vấn vương tiếng hát Lệ Thu lướt thướt giọng sầu theo gió đưa hồn người vào nỗi yên lặng tuyệt vờỉ Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ. Hồn theo cánh gió quên tình xa xưa. Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa. Mộng về đêm đêm khát vầng trán ngây thơ...
Mỗi lần nghĩ bến ngắn sau mỗi bảy tám ngày tuần dương ba người lại la cà quán xá, nghiền ngẫm đọc thư mới nhận hay gởi thư đi. Nhân ngoài thư viết đều đặn cho Hạnh Nhiên hay thỉnh thoảng cho gia đình trên Ðà Lạt nay có thêm mẹ của Tần Phương. Quang giờ đây cũng tập tễnh viết thư tình, mặt thì cứ đờ ra lúc đọc thư gái gởi theo tình báo của Phúc.
Ðời không như là mơ! Vào đầu tháng thứ ba của chuyến công tác, chiến hạm nhận công điện thuyên chuyển cả Phúc và Quang về Giang đoàn Tuần Thám ở Bến Kéo Tây Ninh. Tàu đang trên đang đường về Phú Quốc nghĩ bến hai ngày sau chuyến tuần dương ?hấp dẫn đặc biệt? có ghé vào phố cảng Sihanoukville của Miên. Ông Hạm trưởng cao-bồi ký ngay bảy ngày phép cho Phúc Quang trước khi về đơn vị mới. Nhân là người buồn nhất vì bất ngờ vắng đi hai bạn thân. Phúc Quang buồn vì rời chiến hạm nhưng khá vui vì Tây Ninh ? Sài Gòn chỉ hơn tám mươi cây số, hai giờ phóng Lambretta là Quang có thể đón em ở Gia Long hay Phúc ngồi đồng ở Duyên Anh. Lúc tiễn hai bạn lên chiếc PCF chạy vào Rạch Giá, nhìn Phúc xách quà cáp lỉnh kỉnh khô mực với nước mắm nhĩ Hưng Thành loại thượng hạng khó tìm, Nhân hăm dọa.
- Mầy nhớ ghé nhà tặng mỗi ?bà? một chai, nhưng chưa được tiết lộ bà này với bà kia. Tao sẽ lo vụ này lúc về nghĩ bến Sài Gòn tháng tới. Nhất là cái miệng thằng Quang chuyên phá hoại gia cang người khác, sớn sác thì đừng hòng xuống HQ13 ké chocolate ice cream nha mầy!
Phúc cười hề hề.
- Anh Hai yên tâm. Thằng Quang sẽ cưng cô em công chúa ?Da Heỏ của anh Hai như cưng trứng.
Quang phe phẩy bức thư của Gia Hân vừa nhận từ bưu tín viên của chiến hạm trước mặt Phúc.
- Ê, ỂNghe đây! Công chúa Gia Hân nha. ?Tôn Nữ còn buồn? thì mày đừng mong về Sài Gòn ngồi đồng quán cà phê em Duyên, cho bỏ tật? Còn nữa, trứng mà không cưng thì cưng cái gì, tuyệt tự sao!?
Chiếc PCF ngóc cao đầu, rẽ sóng trắng xóa chạy như bay về hướng đất liền. Nhân nhìn theo lòng buồn buồn? Khi nào thì đến phiên mình, một bãi sông bến nước bờ kinh nào đó.
Nhân vào một quán vắng lấy hai thư nhà trong túi áo ra đặt lên bàn, một của Hạnh Nhiên, thư kia là Me viết từ Ðà Lạt. Anh cầm thư Hạnh Nhiên lên nhưng ngần ngừ bỏ xuống rồi khẻ cười cầm thư Me mở ra. Bà muốn báo tin vui trước, sức khỏe hai người vẫn tráng kiện. Thỉnh thoảng cuối tuần Ba cùng vài bạn thân thường lên Sân Cù chơi đánh gôn. Me nghĩ chắc lại tụ bạn bè uống rượu Tây nhãn đen nhãn đỏ gì đó rồi bàn chuyện chính trị chính em. Gì cũng được cứ Ba mày vui khỏe là Me vui. Ba Me vừa thỏa thuận với ông thầu khoán bạn của Ba ở Sài Gòn mua lại một ngôi nhà của ông ấy trong khu dân cư yên tĩnh gần Thảo Cầm Viên về phía bờ sông. Nhà nhỏ nhưng kín đáo có tường rào, có vườn nhỏ trồng cây ăn trái. Cây mít tố nữ mấy năm trước bác lên Ðà Lạt chơi Ba Me tặng một cây con cao mới chừng hơn mét, giờ nghe nói đã có trái. Bác đã cho thợ tu sửa tân trang ngôi nhà đẹp lắm. Thật ra thì Ba con gần như đổi ngang ngôi nhà với một miếng đất mặt tiền, đắc địa cho kinh doanh khách sạn ở phố Phan Ðình Phùng, đôi bên đều có lợi. Nghĩ bến lần này con nhớ lên thăm Ba Me và Chị. Ba sẽ có quà lớn cho con đó. Vài dòng cuối thư là của chị Quý Phẩm, bà chị vui vẽ mau mắn nhưng kiệm lời giống Ba. Ðám cưới chị mi vào cuối tháng Mười, gần nửa năm nữa. Ráng về mừng chị nghe nhóc!
Anh gấp thư nghĩ tới hình ảnh ngôi nhà ở đầu lối vào chợ chỉ cách hồ Xuân Hương một quãng đường ngắn. Từ trên sân thượng anh thỉnh thoảng nhìn thấy Ba Me cùng đi bộ quanh bờ hồ vào những sáng sớm, sương còn lan kín mặt hồ.
Nhân luôn cảm thấy hạnh phúc mỗi lần đọc thư Hạnh Nhiên. Anh mơ màng hình dung nàng ngồi bên bàn học, tóc ngắn, cổ cao, đôi mắt nâu to mở lớn nhìn trang thư đang viết, những ngón tay trắng xanh thon dài thoăn thoắt kể chuyện buồn vui, trường lớp. Cuối năm thứ ba sắp hết, em đang học thật chăm để được điểm cao những bài thi cuối. Gần đến ngày tàu anh nghĩ bến rồi, mổi chiều tan học em sẽ dừng lại trước cổng trường nhìn quanh tìm anh trước khi chạy chiếc PC qua ngã Cường Ðể ra cổng Bộ Tư Lệnh, cầu may em sẽ thấy HQ13 đã về cập cầu B. Hạnh Nhiên còn tái bút. Lần này anh về, em muốn đưa anh đến một nơi rất quan trọng. Anh hứa không được từ chối em đó.
Gấp thư bỏ vào túi áo, Nhân bước ra khỏi quán. Thời gian gần đây anh cũng đã quyết định lần này về nghĩ bến Sài Gòn, anh sẽ đưa Hạnh Nhiên đến nơi nàng sẽ hiểu những chuyện đã xãy ra cho đời anh.
Mất một lúc hai sĩ quan hải hành nên vòng tua đi ca quay nhanh. Ðôi khi anh có cảm giác như vừa xuống ca chưa kịp ngủ lại giấc đã phải thay quân phục chỉnh tề lên Ðài Chỉ Huy. May mà thiếu úy Huy đã solo đi ca từ hơn tháng nay. Hạm Phó thỉnh thoảng cũng gánh một ca vì ?thấy tụi bay tao oải quá?. Hạm Trưởng gởi công điện hối thúc mãi mới được xác nhận sẽ có hai sĩ quan tân đáo trình diện sau khi tàu cập bến.
Chiến hạm về đến Sài Gòn giữa cơn mưa chiều như trút nước. Ầm ào một lúc rồi thôi, mây quang, mặt trời ló ra chơi trốn tìm giữa làn mưa nhẹ lóng lánh và những tia nắng rạng lên như hào quang. Mùa hè Sài Gòn đang đến. Những ai chưa quen thì hãy làm quen với những cơn mưa hạ chóng vánh, đến rồi đi. Rồi đến?
Nghe văng vẳng ?Hạm trưởng rời tàủ từ loa phóng thanh hạm kiều rồi thấy cờ Hạm trưởng đã được kéo lên, Nhân bước ra ngoài boong trên người khoác chiếc áo mưa từ ngày còn ở quân trường Newport. Anh chào thiếu úy Huy rồi bước xuống hạm kiều.
- Ông làm sao còn giữ được cái raincoat vừa vặn đẹp thế.
- Ngày vào trường cả khóa đi nhận quân trang, đến lượt tôi không còn cái raincoat nào vừa cở, người thủ kho nói sẽ tìm cho một cái thật vừa vặn. Mấy ngày sau anh ta mang đến
tận Nimitz Hall, ra về còn nháy mắt ?Lucky you, tôi không hề phát cái raincoat nào cho anh ngày hôm đó cả?.
Anh nhìn đồng hồ, đi nhanh về phía đường Cường Ðể cho kịp giờ Văn Khoa tan trường. Trời vẫn còn chút mưa nhẹ nên không khí mát hẳn ra.
Nhân vừa thấy Hạnh Nhiên đẹp lạ lùng với áo đầm trắng sau chiếc áo mưa trong suốt trên người dắt chiếc PC ra khỏi cổng rồi dừng lại nhìn quanh. Nhân vẫy tay len lỏi qua đám đông sinh viên bước đến gần. Hạnh Nhiên nhìn thấy anh, nở nụ cười thật tươi.
- Anh! Anh về rồi!
- Ngạc nhiên nha!... Anh nói nhỏ vào tai nàng.. Ðẹp hết biết! Ðâu có ngờ nó dài miên man thế này. Ăn đứt Hoa hậu Thái Kim Hương rồi.
Hạnh Nhiên ngồi lên xe, tay nhéo vào bụng Nhân đau điếng.
- Anh đang xạo gì em đó!?. Trời mưa mặc vậy cho đỡ ướt. Mà cái gì dài, Kim Hương nào đây, nói mau!
- Ui da! Chân em. Chân dài. Hồi đó em còn tắm sông dưới Long Xuyên đâu có biết hoa hậu Thái Kim Hương 1965 là ai.
- Tội nghiệp hôn! Tha cho đó? Thư anh gởi em mới nhận hôm qua. Ðúng là rùa biển bò lên bờ mà. Vắng anh Phúc, anh Quang chắc anh buồn lắm. Hôm hai anh ghé trao quà Phú Quốc anh gởi, em đi học chưa về nên không được gặp mấy ảnh.
- Tụi nó canh ngày chắc biết HQ13 về rồi. Có lẽ một hai ngày nữa thế nào Phúc Quang cũng ghé lên tàu.
Nhân sực nhớ ra đã gần cuối tháng Năm, anh vội hỏi.
- Em thi cuối năm xong chưa? Có kẹt lớp nào không?
- Ðang định khoe anh đây. Em chỉ còn một essay phải nộp vào cuối tuần tới, ngoài ra coi như thi xong rồi. Em lấy đủ tín chỉ, không rớt môn nào. Vào oral hôm nay vừa xong, kết quả khá.
- Vậy bài essay em viết tới đâu rồi?
- Ðề tài bài essay dài là viết cảm nghĩ và nhận định về một tác phẩm Anh ngữ thích nhất. Em viết sắp xong, chỉ còn chừng hai trang đánh máy nữa. Cảm ơn anh nhiều nha! Nhờ có anh gợi ý và tặng Siđhartha của Hermann Hesse nên có nhiều thời gian nghiền ngẫm tác phẩm này.
- Anh cảm ơn em thì đúng hơn. Anh sẽ không có mặc cảm tội lỗi rủ rê em đi chơi lung tung những ngày tới.
Rẽ vào Cường Ðể, anh chạy chậm lại lúc ngang qua HQ13 cập ở Cầu B. Hạnh Nhiên nhìn chiếc chiến hạm đẹp uy nghi đã trở nên thân thiết với nàng. Con tàu này vừa từ đại dương xa xôi đưa anh trở về với nàng hôm nay.
- Ðể anh đưa em đến Café Hoàng Gia ở cuối đường Tự Do, rất gần chiến hạm. Hai đứa mình ngồi chuyện trò và cho anh được ngồi nhìn em một lúc cho đở?ghiền. Ui da! Lại một cái véo vào bụng?Ngày mai anh phải trực chiến hạm rồi.
Gởi xe gần đó, hai người cởi áo mưa cầm tay đi về Café Hoàng Gia.
- Khi nào rủng rỉnh, đủng đỉnh thì tụi anh mới vào đây.
Hạnh Nhiên thắc mắc nhìn anh.
- À? mới lãnh lương có tiền mà không có xe thì đủng đỉnh lết bộ từ tàu lên đây. Cho nên thường là những lúc chỉ có Phúc và anh. Nếu đủ bọn thì ba thằng đã chất lên xe của Quang đi chổ khác.
Hạnh Nhiên háy anh nói mát.
- Biết rồi, như Mai Hương chớ gì. Một công trăm chuyện, còn đo chân dài chân ngắn nữa.
Nàng ngồi xuống ghế nhìn quanh nhà hàng có café và bia rượu.
- Quán đẹp quá, có cả pianỏ Hôm nay chắc là anh rủng rỉnh lắm?
- Lãnh lương ba lần chỉ uống cà phê muối nên có thể nói là vậy.
Nhân gọi cà phê đá cho anh và nước cam tươi cho Hạnh Nhiên như thường lệ, nhưng nàng đỡ lời muốn uống cà phê sữa đá. Cô nàng dặn người phục vụ cho ít cà phê nhiều sữa.
- Em định ngủ trễ tối nay để kết luận bài essay, vì cuối tuần này em muốn được anh đưa đi chơi bù cho mấy tháng nay.
Nghĩ đến những lá thư của Hạnh Nhiên anh hầu như đã thuộc nằm lòng.
- Chứ không phải lần nghĩ bến này em muốn đưa anh đến một nơi rất quan trọng sao?
Nàng gật đầu.
- Ðúng vậy. Một nơi rất quan trọng cho cả hai đứa -Nàng cườị.Nhưng không tính vào những lần hai đứa đi chơi đâu nha.
- Hay là mình "thương lượng" đỉ Anh cũng có một nơi phải nói là quan trọng nhất của đời mình. Anh muốn đưa em đến đó vì em quan trọng không kém và cần được nghe anh giải thích. Sau đó em muốn đưa anh đi đâu anh sẽ theo đó.
- Nghiêm trọng vậy sao? Anh làm em hồi hộp quá. Mí mí ra chút được hông.
Nhân lắc đầu.
- Không được đâu. Nói trước hết linh. Giờ Hoàng đạo là mười giờ sáng Thứ Bảy. Hẹn gặp tại nơi bốn tháng trước lần đầu tiên mình gặp nhau. Em sẽ đồng ý để anh đưa đi, đúng không?
Hạnh Nhiên gật đầu, lòng xúc động lâng lâng, tim đánh trống ngực liên hồi. Những ngón tay khẻ run lên cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chàng. Tình cảm từ tim anh như tuôn thành âm thanh ngôn ngữ, ấm áp chân thành?Gần bốn tháng qua, gặp gỡ từ một tình cờ rồi quen em anh suy nghĩ rất nhiều về đời mình, về những hệ lụy của hoài niệm đã khiến lòng luôn ray rứt, ngại ngần. Anh đã từng nghĩ, từng cố gắng đi tìm một người duy nhất, một tình yêu trọn vẹn để xứng đáng với mối tình rất lớn đã mất của mình, nhưng ra ?ngồi ngoài biển nhìn vàỏ anh đã chiêm nghiệm một điều. Hãy tận sống cho tình cảm mình và yêu không ngại ngần. Chẳng phải đó chính là tình yêu trọn vẹn sao? Tay trong tay với nụ cười trên môi, hảy để số phận an bài những điều còn lại.
(còn tiếp)
Tôi đứng bên này sông, trời mưa bên kia sông
Hắt hiu tâm hồn giòng sông cũ
Êm đềm gợi nỗi bâng khuâng?
(nhạc Mưa Bên Kia Sông, Nguyễn Thiện Lý)
Rời Thánh Ðường La Vang, chúng tôi tiếp tục hành trình trong nỗi niềm bâng khuâng lưu luyến.
Mỗi khi tới địa phận nào, tuỳ thuộc mức độ cảm xúc mà địa danh ấy gây cho tôi nhiều hay ít tôi sẽ chịu khó leo xuống xe cởi nón, áo khoác, mọi thứ lỉnh kỉnh để đứng chụp ảnh, còn không thì tôi để nguyên mặt nạ ninja chụp một pose chiếu lệ.
Con đường từ Huế đến Bến Hải khoảng 93 km nếu xử dụng quốc lộ 1A, qua nhiều địa phương. Tuy lần đầu đi trên con đường nầy, nhưng tôi có cảm tưởng quen thuộc tự thuở nào. Này là Hải Lăng, Thạch Hãn, thị trấn Ðông Hà. Kia là Cam Lộ, Gio Linh, cầu Hiền Lương, sông Bến Hải, lan man nghĩ về đoạn đường Ðông Hà?Mỹ Chánh chỉ vài cây số mang tên Ðại Lộ Kinh Hoàng 1972 !
Cũng không có gì lạ, bởi đó là những cái tên tôi đã nghe, đã đọc, đã nhìn hình ảnh qua truyền thông báo chí hoặc những bài hát, bài thơ, chuyện đời thực? từ hơn nửa thế kỷ trước. Mỗi một địa danh là mỗi một trang bi hùng ghi bằng máu xương lửa đạn. Mỗi một câu chuyện đời là mỗi một thảm cảnh oan ương tàn khốc thấm đẫm nước mắt chia lìa.
Gio Linh
Ít ai mà không biết bài hát Bà Mẹ Gio Linh do nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác vào năm 1948, là câu chuyện thật rất thương tâm về hai bà mẹ Gio Linh có hai người con trai đi dân quân bị giặc Tây bắt đem chặt đầu bêu giữa chợ để gây sợ hãi, nhụt chí khí những người yêu tổ quốc. Nửa đêm hai bà lén dùng khăn gói đầu con mang về cất giấu, chờ qua cơn càn soát của lính Pháp mới lấy thủ cấp đem chôn cất.
Ngày xưa mỗi lần tôi nghe ca sĩ Thái Thanh hát ca khúc này trên radio là mỗi lần thịt da tôi rờn rợn, nhất là vào những đêm thanh vắng. Lại nhớ có một chiều chủ nhật rảnh rang hai chị em tôi theo bạn tham dự buổi trà đàm ?Chiều Vui Ðại Học?dành cho sinh viên các trường Saigon, mục đích thuần giải trí: giao lưu, đàn hát?hoàn toàn không xen ?chính trị chính em?. Trong gian phòng rộng bằng giảng đường, hôm đó có khá đông ngườỉ 70,80 ? ban tổ chức sắp xếp chỗ ngồi theo kiểu Nhật, mỗi người một chiếc chiếu nho nhỏ đặt trên sàn đá hoa. Chúng tôi được uống nước trà, ăn bánh ngọt ( cake, gâteaux), ai có tài đàn hát thì tự nguyện góp vui.
Nhiều sinh viên mới toanh thẹn thò năm đầu tiên (như tôi): luật, văn, khoa học, cùng nhiều anh chị từ các phân khoa ?nổi tiếng? năm thứ ba thứ tư hoặc vừa ra trường tham dự : Y, Dược, Nông Lâm Súc, Sư Phạm, bách khoa Phú Thọ?Thời ấy không có karaoke, chỉ hát nhạc sống, ai thích đàn hát thì tự nguyện và giới thiệu sơ sơ về bản thân rồỉtrình diễn.
Một anh sinh viên luật ôm guitar vừa đàn vừa hát bài Donna Donna của Claude Francois. Giọng hát trầm hoà theo âm giai bài hát buồn, sao mà hợp với gương mặt và đôi mắt u buồn của anh cách lạ lùng. Nhất là điệp khúc cuối bài, tiếc nuối về quảng thời thơ ấu đã qua.
Il était une fois un petit garcon
Qui vivait dans une grande maison
Sa vie n?était que joie et bonheur
Et poutant au fond de son c?ur /Il voulait devenir grand?
..Donna, Donna, Donna /Tu regretteras le temps
Donna, Donna, Donna/ Où tu étais un enfant?
..Parfois je pense à ce petit garcon
Ce petit garcon que j'étais
*Anh sinh viên luật này tuy diễn tả nhạc buồn nhưng lúc hát thỉnh thoảng nhìn xuống thính phòng, ?được hay bị? nhiều cặp mắt chiếu tướng quá có lẽ khớp nên ngượng ngập nhoẻn cười, nụ cười hơi lệch một phía phô hai chiếc răng khểnh rất có duyên.
Một chị văn khoa xoã tóc dài rất liêu trai với Con Thuyền Không Bến :
Ðêm nay thu sang cùng heo may
Ðêm nay sương làm mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi giòng
Như nhớ thương ai chùng tơ lòng
(Con Thuyền Không Bến, Ðặng Thế Phong)
Lần lượt các anh chị hát đủ loại: tình ca, du ca. Có người vừa hát vừa đệm piano thánh thót. Sau cùng một chị đã tốt nghiệp (tôi không nhớ trường nào, hình như Quốc Gia Hành Chánh), bài đầu tiên chị chọn của nhạc sĩ Cung Tiến, Hương Xưa :
Người ơi một chiều nắng tơ vàng hiền hoà hồn có mơ xa
Người ơi đường xa lắm con đường về làng dìu mấy thuyền đò?
?người ơi còn nhớ mãi trưa nào thời nào vàng bướm bên ao
Người ơi còn nghe mãi tiếng ru êm êm buồn trong ca daỏ
?Ôi những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một giấc ai mơ
Dù đã quên lời hẹn hò
Thời hoàng kim xa quá chìm trong phôi pha
Chờ đến bao giờ tái sinh cho ngườỉ
Tôi không rành nhạc lý, chỉ biết thưởng thức bằng cảm tính bằng trái tim. Nghĩ giọng chị rất hợp với loại nhạc phảng phất cổ điển Tây Phương của nhạc sĩ Cung Tiến. Mọi người vỗ tay, bis bis, yêu cầu chị hát bản nữa. Chị cám ơn, xin hát tiếp Bà Mẹ Gio Linh.
Mẹ già cuốc đất trồng khoai /Nuôi con đánh giặc đêm ngày
Cho dù áo rách sờn vai /Cơm ăn bát vơi bát đầy
Hò ơi ơi ới hò, hò ơi ơi ới hò..
..Mẹ già tưới nước trồng rau/ Nghe tin xóm làng kêu gào
Quân thù đã bắt được con / Ðem ra giữa chợ cắt đầu
Hò ơi ơi ới hò, hò ơi ơi ới hò
?Nghẹn ngào không nói một câu
Mang khăn gói đi lấy đầụ. (Bà Mẹ Gio Linh, Phạm Duy)
Khán phòng im thin thít lắng nghe từng lời chị cất lên, đến đoạn cuối nước mắt trào ướt đẫm gương mặt chị. Vừa lấy tay gạt lệ, chị xin lỗi đã không ngăn được cảm xúc, giải thích chị vừa trở về từ vùng đất Gio Linh một ngày trước. Tuy giọng hát chị không điêu luyện bằng danh ca Thái Thanh nhưng đã truyền tải được cái hồn, cái nỗi đau của bà mẹ mất con trong thời chiến.
Mấy mươi năm đã qua, thế mà khi nhắc đến hai chữ Gio Linh là trong đầu tôi tái hiện gương mặt đẫm lệ cùng giọng hát trầm khàn của người chị không quen vào buổi chiều nắng đẹp trong ngôi villa thanh lịch trên đường Trần Cao Vân yên tĩnh với hàng cây toả mát hai bên đường, rõ ràng như thể mới gặp hôm qua hôm kia. Nhớ giọng nức nở ai oán của Thái Thanh khóc than thay cho bà Mẹ mất con trong chiến cuộc.
Tay nâng nâng lên, rưng rức nước mắt đầy
Mẹ nhìn đầu con, tóc trắng phất phơ bay
Ta yêu con ta, môi thắm bết máu cờ
Nụ cười hồn nhiên, đôi mắt ngó trông tả
(Bà Mẹ Gio Linh, Phạm Duy)
Cầu Hiền Lương
Bên cầu biên giới/ Tôi lặng nghe dòng đời từ từ trôi
Sông nước xa xôi, mây núi khắp nơi
Không tỏ một đôi lờỉ
..nhưng đường quá xa vời, hương trời vẫn mê mãi
Ðời tôi sao vẫn còn biên giới
Lòng tôi sao vẫn ngừng nơi đâỷ
(Nhạc Bên Cầu Biên Giới, Phạm Duy)
Tôi không ngờ có ngày chính mình được đứng ngay trên cây cầu lịch sử chia cắt dải giang sơn hình chữ S ngay toạ độ vĩ tuyến 17 trong 21 năm (1954-1975)!
Xe chúng tôi chạy ngang một cây cầu dài rộng xây bằng bê tông cốt thép trên quốc lộ 1, có gắn bảng ?Cầu Hiền Lương IỈ. Cầu Hiền Lương II ? Tôi ngạc nhiên vì từng nhìn thấy ảnh chụp hoặc qua mô tả cầu Bến Hải đâu phải vậy. Sau mới biết cầu nầy được xây thêm năm 2012 cách cầu cũ 2 km phía thượng du cho việc lưu thông nhanh chóng dể dàng. Cầu gồm 5 nhịp, mỗi nhịp 20 m, rộng 10 m. Còn cầu Hiền Lương thật sự thì phải rẽ vô con đường liên tỉnh nhỏ hơn. Dọc bờ kinh chiều ngang khoảng 3 mét, cắm tấm bảng sơn xanh nhạt nhoà sương gió, kẽ mấy hàng chữ trắng bằng hai ngôn ngữ Việt Anh cũng phai mờ, nếu tôi không chủ tâm tìm thì đã bỏ sót, lỡ trớn chạy luôn. Tôi kêu cháu quay đầu xe trở lại.
Di Tích Quốc Gia Ðặc Biệt
Ðôi Bờ Hiền Lương+ Bến Hải
The special National Relics
Of Hien Luong +Ben Hai Riverbanks
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi mà chứa đựng bao nhiêu biến cố ghi vào sử xanh.
Chạy thêm một đoạn thì tới đúng chiếc cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải. Cầu chia làm hai phần rõ rệt bởi màu sơn trên thành cầu sắt : phía nam bên nầy sông vẫn giữ màu sơn trắng đục cũ, phía bắc sơn màu xanh da trời nhạt với cổng chào trên cầu.
Chiều mưa biên giới anh đi về đâu ?
Sao còn đứng ngóng nơi giang đầu
..lòng trần còn tơ vương khanh tướng
Thì đường trần mưa bay gió cuốn /Còn nhiều anh ơi
(Chiều Mưa Biên Giới, Nguyễn Văn Ðông)
Rời Bến Hải chúng tôi chạy một mạch đến Ðồng Hới, Quảng Bình đã xế chiều nên tìm khách sạn nghỉ. Chúng tôi dạo một vòng thành phố. Thăm Thành Cổ Quãng Bình, bãi biển Nhật Lệ có hàng trăm hàng quán dọc theo bãi kéo dài một, hai cây số. Lúc nầy mới đầu tháng tư chưa có du khách ngoại quốc nên bãi biển yên tĩnh sạch sẽ. Các cháu thích mua đồ biển, trái cây rồi xuống bãi picnic hơn ngồi quán. Thấy nước tôi thèm nhảy xuống bơi, nhưng gió chiều nhuốm lạnh và ít thời gian nên đành bằng lòng nhúng chân vọc cát làm dáng chút xíu.
Khi thành phố lên đèn, chúng tôi quay về khách sạn ngủ. Sáng hôm sau đi vào động Thiên Ðường, Bố Trạch Quảng Bình, cách 75 km.
*
Có lẽ cuộc gặp gỡ định mệnh trên chiến trường
trong thời chiến tranh, một thời kỳ đầy đau thương và mất mát, nhưng cũng là nơi tình người tỏa sáng.
Tôi vốn là một người lính của một đơn vị Biệt Ðộng quân bình thường, tôi đã có những trải nghiệm không thể nào quên trong những năm tháng chiến đấu ác liệt, và trong ký ức của tôi, hình ảnh anh Hưng, vị đại úy phi công trẻ trung của Phi đoàn 243 Mãnh Sư, sự gan dạ của anh mãi luôn in đậm trong tâm trí tôi.
*
Tam Quan vùng đồi núi chập chùng ở phía Tây, phía Ðông giáp Biển chạy dài xa tít, nơi đơn vị tôi đóng quân là khu căn cứ đối diện chi khu Tam quan cách bởi Quốc lộ 1.
Vào một ngày nọ trời vừa hừng sáng tôi đã nghe tiếng động cơ trực thăng của Phi Ðoàn 243 tăng phái cho đơn vị chúng tôi, chẳng bao lâu cả ba chiếc UH-1 đã đáp xuống bãi đáp trong căn cứ .
Ra bãi đáp tôi gặp ngay anh Hưng, và đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau tại chiến trường ác liệt ở Tam Quan.
Anh Hưng gốc là người miền Bắc, mang trong mình vẻ đẹp của chàng trai Hà Nội. Ðôi mắt sáng, nụ cười ấm áp và sự điềm tĩnh lạ thường mỗi khi gặp những tình thế hiểm nguy trên không, nó đã khiến tôi bị cảm phục ngay từ khi cùng anh quần thảo trên bầu trời Tam Quan Bồng Sơn.
Ra đón các anh gồm các vị sĩ quan trong đơn vị, sau một hồi giới thiệu thân thế của hai bên , các anh được mời vào Trung tâm hành quân của đơn vị tôi để nghe thuyết trình tình hình và phối trí lực lượng của ta và địch.
Khoảng một giờ sau tôi cùng Sếp lên chiếc C and C do Ðại Úy Hưng làm phi công chính, thấy tui lần đầu anh Hưng vỗ vai hỏi:
- Chú em mầy tên gì, chắc chuyên mang PRC 25 theo ông Trung tá Lạc liên đoàn trưởng phải không ?
Lấy làm lạ, vì lần đầu tiên đi bay cùng các anh không quân, có bao giờ họ chú ý đến mấy thằng "Cắc ké" như tôi đâu, tôi trả lời anh:
-Dạ em tên Hùng đó đại úy, đại úy nói đúng rồi, thằng em chuyên mang máy cho Sếp em từ lúc về đơn vị này đến giờ.
Ðến lượt anh Hưng giới thiệu:
- Mình là Hưng , tương lai chắc "Ăn cơm tháng" với Liên đoàn của chú em mầy hoài đó, mà tôi hỏi thiệt nghe, chú em mầy đi trực thăng có sợ không, lên ngồi nhớ vịn cho chắc chớ không gió nó thổi là rớt xuống biển đó nghe.
Biết anh nói chơi cho vui, tôi dạ rân:
- Dạ tuân lệnh Ðại úy ...
Sau nhiều chuyến đi bay với anh Hưng, tự nhiên hai anh em tôi thân thiết hồi nào chẳng hay, mỗi khi các đơn vị trực thuộc của Liên đoàn tôi chạm địch, thì trong tích tắc chiếc UH-1 mang số hiệu 0777 của anh lại xuất hiện trên bầu trời, anh chở thầy trò tôi bay lên quan sát chiến trường từ trên cao, nhờ đó sếp tôi đã chỉ huy giải tỏa áp lực địch một cách hiệu quả hơn.
Có lần, khi một đơn vị trực thuộc của đơn vị tôi bị phục kích, đại úy Hưng đã không ngần ngại lao vào bầu trời có những làn đạn phòng không phía bên dưới, anh điều động hai chiếc Gunship bắn rốc kết và những tràng Miligun trên trực thăng, các anh pilot đã cứu các chiến hữu tôi trở về an toàn.
Từ đó tình Huynh đệ chi binh giữa chúng tôi từ đó trở nên khăng khít hơn bao giờ hết. Có những buổi chiều tĩnh lặng, khi không có bận bịu nhiệm vụ, chúng tôi thường cùng nhau ngồi bên chiếc bàn nhỏ, nhâm nhi ly cà phê nóng và trò chuyện. Anh kể cho tôi nghe về bầu trời, về những khoảnh khắc nghẹt thở khi đối mặt với kẻ thù. Còn tôi, tôi chia sẻ với anh về cuộc sống của một người lính bộ binh, về những nỗi sợ hãi, những ước mơ và cả những kỷ niệm đẹp.
Một lần nọ, sau một phi vụ thành công, anh Hưng chở tôi về đơn vị của anh ở phi trường Phù Cát. Hai anh em tôi ghé vào một quán nước nhỏ bên ngoài phi trường, gọi vài chai bia Larue uống giải khát kể chuyện đời cho nhau nghe, chiều hôm đó, chị Hưng đã chuẩn bị một bữa cơm tối thịnh soạn cho chúng tôi, trong căn nhà nhỏ đơn sơ, chúng tôi cùng nhau thưởng thức những món ăn dân dã, trò chuyện vui vẻ, khiến cho tôi có được cảm giác ấm áp, gần gũi như gia đình, nó đã làm cho tôi quên đi những mệt mỏi, những lo âu của chiến tranh đang hiện diên trên đất mẹ.
Sáng hôm sau trước khi ra về anh Hưng tặng tôi một chiếc đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ Timex thật mỏng có khắc tên anh ở mặt sau.
Ðưa cho tôi chiếc đồng hồ anh Hưng nói:
- Hùng mang nó đi, cứ mỗi khi nhìn vào chiếc đồng hồ này, anh muốn em nhớ rằng luôn có một người bạn ở bên cạnh em nhé.
Chiếc đồng hồ ấy đã trở thành kỷ vật quý giá của tôi, luôn theo sát tôi trong suốt những năm tháng chiến tranh, tiếc rằng trong thời gian di tản chiến thuật, sau một lần lội qua Sông Ba ở quận Cũng Sơn ( Phú yên) tôi đã làm rớt nơi nào chẳng hay, chừng phát hiện ra điều này khiến tôi buồn vô hạn vì mình đã đánh mất một báu vật không dễ gì có được .
Cuộc chiến kết thúc thật đột ngột, vừa đúng một tháng rưỡi kể từ khi đơn vị tôi giã từ Thị xã Kontum, Thời gian trôi qua thật nhanh, tôi trở về đời sống dân sự ở Sài gòn, anh Hưng thì sau khi phục vụ ở Phi trường Phù Cát anh được thuyên chuyển về một phi trường ở Vùng bốn chiến thuật, đúng vào ngày gãy súng anh Hưng và đồng đội đã bay ra Hạm đội Bảy của Hoa kỳ bắt đầu cho cuộc đời của người tị nạn, sống mỗi người một nơi. Nhưng tình bạn giữa tôi và anh Hưng tôi nghĩ nó vẫn luôn bền chặt.
Nhờ mạng Internet toàn cầu, nhờ mạng xã hội Facebook chúng tôi liên lạc thường xuyên với nhau ôn lại những kỷ niệm đẹp.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng những kỷ niệm về anh Hưng và những người đồng đội vẫn luôn sống mãi trong trái tim tôi. Tình bạn giữa chúng tôi, một người lính bộ binh và một phi công, là một minh chứng đẹp đẽ cho tình Huynh đệ chi binh, tình bạn vượt qua mọi khó khăn thử thách.
*
Ðại úy Hưng năm nay ngoài tám mươi, tuy không còn phong độ một thời khiến các em nữ sinh thầm ao ước kết giao, nhưng tinh thần anh còn rất minh mẫn, qua trò chuyện tôi hỏi anh:
- Bây giờ cho anh lên UH-1 anh vẫn lái ngon lành không anh Hưng.
Anh phá lên cười, anh nói:
- Mình bây giơ mắt mờ, chân tay run rẫy rồi , dễ gì lái được như hồi xưa nữa Hùng ơi!
Rồi anh nói tiếp:
-Cuộc chiến vừa qua nó khốc liệt quá, nhất là anh em mình ở nơi vùng hai chiến thuật, nơi bom đạn kinh hoàng nhất vậy mà mình còn nguyên vẹn hình hài này, quả là phước đức ông bà để lại cho mình dữ lắm.
Sau câu nói của anh Hưng , trong video Call tôi thấy anh nghẹn ngào như mình không kém.
Tôi và anh Hưng thầm ước mong có dịp nào đó, hai anh em tôi được gặp lại nhau ngoài đời để nhắc lại những buồn vui đã qua trong thời chinh chiến, thời gian mà chúng tôi đã cống hiến tuổi trẻ của mình để gìn giữ quê hương.
Sài gòn một sáng mưa buồn 15.9.2024.
****
Truyện Dài nhiều kỳ
Lời tự tình
Xin được mượn nơi nầy cảm ơn chú Sáu đã kể cho tác giả nghe câu chuyện kỳ bí của nhà Họ Bạch làm đề tài cho câu chuyện nầy.
Câu chuyện về những người con gái mang dòng họ Bạch chỉ là sản phẩm của tưởng tượng dựa theo một câu chuyện do ông Sáu kể lại một đoạn đời của một dòng họ rất nổi tiếng sanh sống bên bờ sông Vàm Cỏ Ðông. Tác giả đã dựng nên câu chuyện này. Mọi sự trùng hợp là ngoài ý muốn.
.......Ông Bạch giật mình nói lảng:
- À, không... không có gì.
*
Mấy tháng sau...
Căn nhà ở cổng số 4 của tòa thánh thất Long Hoa, căn nhà bình thường của những người trong xóm. Một buổi sáng khoảng hơn 9 giờ có một ông lão phương phi tốt tướng dừng xe lại trước cổng số 4, ông ta thả bộ một vòng quanh khu phố nhỏ rồi bước thẳng vô trong cổng. Khu Thánh Thất vắng lặng thâm nghiêm không một bóng người, ông ta đi một vòng thư thả quay trở ra và xăm xăm đi vô một căn nhà nắm xéo mé trái cổng. Trong nhà có 2 cô gái đang quét dọn và nấu bếp. Ông già xăm xăm đi vào làm cô gái đang quét sân giựt mình dừng chổi ngó lên. Cô lễ phép hỏi:
- Thưa bác đi tìm ai?
Ông già cười tươi tắn, niềm nở:
- À, bác đi tìm nhà ông? à mà bác quên mất. Lâu quá mới ghé qua đây tính ghé thăm. Trông căn nhà nầy quen quen muốn vô hỏi. À mà không phải... Nghe đâu trong nhà có bán heo con nên vô coi.
Cô gái bỏ chổi xuống đất lễ phép mời ông khách lạ:
- Dạ ba má cháu không có ở nhà, mời bác vô nhà uống nước. Nếu bác nhớ tên thì cháu chỉ đường cho bác. Còn nhà con không có bán heo con.
Ông già không khách sáo bước thẳng vô nhà. Vừa đi ông vừa quan sát chung quanh. Ðến giữa nhà ông quay lại nói với cô gái:
- Ủa nhà vắng vẻ quá hả cháu?
Cô gái hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lễ phép:
- Dạ ba má cháu mới về quê đến chiều mới lên.
Ông già không ngồi xuống chiếc ghế cô gái mời ông, ông vẫn đứng giữa nhà ngó quanh và ông nói trống không:
- Nhà cửa ngăn nắp quá.
Cô gái vừa ngạc nhiên vừa lo lắng. Cô nhỏ nhẹ:
- Dạ bác nhìn thấy quen hả bác? Bác là bạn của ba má cháu?
Ông lão trả lời nước đôi:
- Ừ, trông quen lắm. Nhà cháu quê ở Thanh Ðiền phải không?
- Dạ đúng.
- Hôm nay cháu ở nhà một mình à?
Cô gái hơi lo sợ, nỗi lo sợ vu vơ. Nhưng cô vẫn lễ phép:
- Dạ còn một người em đang nấu bếp ở đàng sau.
Ông khách bỗng quay nhanh người trở lại nhìn thẳng vào cô gái:
- Ô, bác xin lỗi bác muốn đi rửa cái tay một chút.
Cô gái càng lo lắng hơn chưa biết xử trí thế nào thì ông già đã nhanh chơn bước ra nhà ngang, bước thẳng vô nhà sau. Cô gái hoảng quá chạy theo:
- Bác ơi, bác. Ði qua bên này bác ơi. Ðàng sau đó là nhà bếp.
Vừa khi đó một cô gái khác khác từ trong nhà bếp bước ra, mặt ửng hồng vì hơi lửa. Cô gái nhìn chị rồi nhìn người đàn ông lạ cúi đầu chào:
- Chào bác.
Ông già gật đầu chào nhưng mắt vẫn liếc quanh nhà, ông bước vô nhà bếp, và quay trở ra đi vô nhà vệ sinh theo tay cô gái chỉ. Ông đứng trong đó một lúc khá lâu, bên ngoài hai chị em cô gái đưa mắt lo lắng nhìn nhau chưa biết xử trí ra sao. Cả hai chưa bao giờ đối diện một cảnh khó xử như vầy. Cô em hỏi cô chị:
- Ai vậy chị Ba. Bạn của ba má hả?
Cô chị vẫn còn lo lắng hiện rõ trên nét mặt:
- Chị hổng biết. Ðang không chị đang quét sân ông ào ào bước vô và đi thẳng ra đây.
Cô em nét mặt hơi hoảng sợ. Giọng cô lo lắng:
- Ủa, sao chị không chạy qua kêu chú Năm.
Người chị càng hoảng hơn:
- Chị đâu kịp làm gì đâu ông đã bước vô nhà rồi chị phải đi theo, rồi ông bước thẳng ra đây nói là đi rửa tay.
Cô em lo lắng.
- Rồi bây giờ làm sao?
Hai chị em im lặng đưa mắt nhìn nhau. Cả hai chị em cùng lo lắng như nhau và chỉ biết đứng im như trời trồng giữa sân. Có tiếng cửa nhà tắm mở, ông già bước ra mặt tươi cười không tỏ vẽ gì gian ác. Hai chị em nhăn nhó cười theo. Ông bước lên nhà trên và nói:
- Thôi bác đi đây. Bác là ông Bạch. Bác gửi lời thăm hai anh chị ở nhà.
Ông không đợi hai cô gái trả lời ông đã điềm nhiên bước ra cổng và đi mất. Cho đến khi ông khách lạ đi xa hai chị em cô gái vẫn còn chôn chưn như cột đá giữa sân. Một lúc sau cô chị mới hoàn hồn, đưa tay vuốt ngực thở phào:
- Chị hổng biết chuyện gì xảy ra.
Cô em đứng im bên chị. Bỗng cô la lên:
- A! Thôi chết rồi.
Cô chị giựt mình la theo:
- Cái gì? Chuyện gì mà chết?
Cô em lo lắng thò tay vô túi áo bà bả
- Thôi chết rồi. Em biết ông là ai rồi.
Cô chị trợn to đôi mắt:
- Cái gì? Ai vậy. Trời ơi em còn úp úp mở mở nữa. Ai vậy nói chị nghe đi.
Cô em quay gót vô nhà. Ba bước một nhảy thót vô buồng,
một lúc sau quay trở ra, trước sự ngạc nhiên của chị, cô em xòe bàn tay đưa ra một miếng giấy nhỏ bằng ba ngón tay, một tấm danh thiếp, cô nói:
- Ông khách lạ xưng là ông Bạch phải hông?
Cô chị đưa tay ra theo quán tính cầm lấy tấm danh thiếp của người em, mắt nhìn cô em hỏi:
- Ừa, ông là ông Bạch. Mà có chuyện chi vậy?
Cô em chúm chím cười, hai má đỏ hồng hồng:
- Thì chị coi đi rồi biết.
Cô chị tò mò nhìn xuống tấm danh thiếp trong tay. Lẩm nhẩm đọc?
Bach Phu Thỏ
Cô hỏi:
- Ai đây? Bach Phu Tho là ai đây? Là ông khách lạ hồi nãy đó hả? Em gặp qua một lần rồi hả?
Cô em cười nhẹ nhàng:
- Ðâu mà có. Nếu đã gặp sao hồi nãy em không nhận ra.
Cô chị càng ngạc nhiên hơn. Cô mím môi nhìn em với ánh mắt nghi ngờ:
- Em nói sao chị hổng hiểu? Em giấu giếm chuyện gì hả?
Hai chị em nhìn nhau. Cô Ba nói với em:
- Vậy em kể chị nghe bác vừa rồi là ai vậy.
Cô Tư nhìn theo ông khách vừa bước ra khỏi cổng. Cô nhìn lên bầu trời mơ màng, một hoạt cảnh quay lại rõ mồn một trong đầu cô gái quê như nó mới xảy ra ngày hôm qua.
Ðó là một buổi chiều... những tia nắng xiên khoai soi ngang con phố nhỏ bỏ lại trên đường những mảng nắng loang lỗ nhiều hình dạng nhảy múa dưới bước chân. Bước ra khỏi cổng chợ, Lành (bạn bè thường kêu nàng là Vành Khuyên) cúi mặt bước mau, mẹ nàng, Bà Hai Muôn, đã dặn:
- Sau khi đi học về con ghé qua chợ nhắn với bác Năm
chiều nay đến nhà có việc. Con đi đến đó rồi về nhà đừng đi đâu hết nghe con.
Nó đã trở thành nền nếp trong nhà. Bà Hai dạy con theo cung cách của một nhà nho ?Công Dung Ngôn Hạnh? lấy hạnh làm đầu. Chồng bà, Ông Hai Ngàn, một điền chủ ở Thanh Ðiền, theo kháng chiến chống thực dân Pháp, đến năm đình chiến đã về thành và trở lại quê quán làm ăn. Ở Thanh Ðiền nhà ông có một tài sản không lớn lắm nhưng là một điền chủ bậc trung. Sau những năm đình chiến, Thanh Ðiền bị mất an ninh, chồng bà phải ra tỉnh ẩn náu. Bà một nách nuôi bốn người con... đến một hôm... có một nhóm người lạ đến nhà hạch hỏi:
- Chồng bà đâu? Ði theo tề rồi phải không. Bà nhắn ông ấy về đi, chúng tôi không làm gì đâu.
Và cứ như thế, đôi ba bữa một lần, nhóm ngưòi lạ mặt đã đến nhà nhiều lần. Họ đến với cái túi đeo bên hông và kêu gọi gia đình bà đóng góp. Bà im lặng đóng góp và không nói gì về chuyện chồng đang ở ngoài thị xã. Từ ngày chồng đi xa bà phải quán xuyến tất cả công việc nhà, việc đồng án. Thức khuya dậy sớm bà không quản ngại cực khổ nhưng nhìn đám con ngày mỗi lớn và việc học hành không được liên tục vì tình hình mỗi lúc một sôi động, trường học không mở thường xuyên, cô thầy ban ngày đến dạy học và ban đêm phải kéo ra ngoài tỉnh ngủ qua đêm lần hối cô thầy giáo chán nản bỏ việc. Chỉ có cô giáo Thảo vẫn đeo đuổi việc dạy, nhiều khi cô ở lại qua đêm. Một đêm kia, nhà bà đang yên giấc bỗng có tiếng cào cửa nhè nhẹ, bà thức giấc lắng nghe. Ðến khi xác định là có người đang cào cửa bà trở dậy và đi ra cửa sau. Bà nghi ông chồng đã trở về có chuyện. Khi hé cánh cửa ngó ra bà giựt mình khi thấy bóng dáng nhỏ thó của một người phụ nữ. Cô giáo Thảo lách mình vào nhà và kể cho bà nghe có một nhóm người lạ cứ lãng vãng chung quanh trường học vào buổi chiều và đến đêm đã lảng vảng trước căn nhà mà cô giáo đang trú ngụ. Bà chủ nhà khuyên cô nên tìm đến bà.
Bà Hai Muôn vặn nhỏ ngọn đèn vừa đủ sáng nhưng không lọt ra ngoài. Có tiếng chó sủa râm rang ở xóm rừng. Bà Hai nhíu mày suy nghĩ. Bà chưa biết xử trí thế nào và giúp đỡ cô giáo ra làm sao. Bà nghĩ chuyện chưa có gì nghiêm trọng lắm. Bà Hai nhìn cô Thảo một lúc lâu và nói:
- Như vầy cô giáo à. Cô đã không quản ngại sự khó nhọc để đến thường xuyên mà dạy học trò con cái của chúng tôi... tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho cô, nhưng tôi nghĩ họ không làm gì cô đâu. Thôi thì đêm nay vô ngủ đỡ với con Tư Lành nhà tôi. Mai sáng nói chuyện sau. Họ dù sao cũng còn nể nang chồng tôi.
Ðêm đó cô giáo Thảo đã ngủ chung giường với đứa học trò nhỏ của cô, Tư Lành.
*
Lành nhớ lại, một hôm trên đường đi học về, khi gần đến nhà, Lành để ý thấy có một người thanh niên đang lảng vảng quanh vườn, gần bờ mương. Thấy Lành đến gần, anh ta lẻn vô một gốc cây trốn. Lành trố mắt nhìn, ngạc nhiên. Lành đi vội vàng qua khỏi khúc quanh và đi về nhà. Lành đi như chạy. Nàng thấy có nhiều hiện tượng lạ xảy ra mấy ngày nay. Ðêm qua cô giáo đến ngủ chung. Sáng nay mẹ mời cô giáo qua chơi... Ðầu óc cô bé học trò tiểu học chợt lóe lên những nghi ngờ. Lành lo lắng, ngạc nhiên... chuyện gì đang xảy ra quanh làng. Hình ảnh thanh niên lạ đi lảng vảng quanh vườn dòm vô nhà càng tăng thêm vẻ kỳ bí. Mẹ vẫn làm việc bình thường, Lành len lén đưa mắt ngó chừng. Bà Hai vừa làm việc nhưng trán bà thỉnh thoảng hơi nhăn như có điều gì suy nghĩ. Lành đi xuống sau nhà ngang, bước vòng qua chái bếp núp bên bồ lúa dòm ra ngoài vườn sau. Ánh nắng vẫn chói chang soi rõ cánh đồng khô bên kia hàng rào. Cánh đồng lúa ở tận bìa rừng. Lành biết gia đình có của, tuy không giàu có như nhiều người, nhưng tòa ngang dảy dọc, lúa thóc đầy bồ. Bà Hai Muôn có tấm lòng thương người cho nên hàng xóm làng giềng hay qua xin hoặc mượn lúa ăn khi nhà họ thiếu thốn. Bà Hai sẵn sàng
giúp lúa, giúp khoai cho họ có ăn chờ mùa sau.
*
Lành đứng một hồi quan sát sau vườn nhưng người thanh niên lạ đã biến đâu mất, hay là hắn ta đang núp đâu đó bên kia vườn. Nhiều câu hỏi trở lại trong trí Lành: Anh ta là ai? Tại sao rình rập nhà nàng? Mẹ nàng và cô giáo có chuyên gì giấu giếm? Bao nhiêu câu hỏi không có lời giải đáp khiến cho nỗi lo của Lành càng lúc càng tăng cao. Lành gãi đầu, nhón chưn lên nhìn ra vườn một lần nữa. Khi đã chắc ăn là không còn ai, nàng bước ra khỏi chỗ núp đi vội vàng lên nhà trên.
Bước vô nhà nàng đã nghe tiếng mẹ nàng đang rù rì như là đang nói chuyện với người nào đó trong nhà. Lành khựng lại, trí tò mò nổi lên, bất giác nàng muốn lắng nghe. Bước nhẹ đến sát bên tấm vách gỗ ngăn đôi nhà trước và phòng ngủ, Lành dứng lại, áp tai sát vô vách tường. Suýt chút nữa la hoảng. Ủa cô giáo Thảo. Lạ quá! Tiếng cô giáo Thảo nói, Lành áp sát tai lắng nghe.
- Bà Hai à, có người đến trường tìm con đó bà Hai.
Tiếng mẹ:
- Không sao đâu cô giáo. Tui đã tính trước cả rồi. Ðâu vào đó hết. Nói thiệt cô thương, thấy cô tận tình với chúng tôi nên tui sẽ tính cho cô.
Cô Thảo:
- Tính sao bà Hai?
Bà Hai Muôn ghé sát tai cô nói nhỏ, Lành không có cách gì nghe được mẹ nói cái gì chỉ nhìn thấy mặt cô Thảo sáng lên môi cô nở nụ cười. Bà Hai nói gì đó lâu lắm. Cô giáo thở phào như trút gánh nặng ngàn cân. Mặt cô tươi cười:
- Dạ cảm ơn Dì Hai. Phen này con nghe theo dì.
Bà Hai ngồi nhích ra xa, nói giọng bình thường trở lại:
- Thôi, nếu cô giáo có bận bịu chuyện gì thì cô về đi tối đến nhà tui ngủ với con Lành cho vui.
Cô Thảo đứng dậy chào:
- Dạ, con về có chút việc nghe dì. Lát tối con trở qua.
Bà Hai cúi xuống tiếp tục công việc, bà trả lời:
- Ừ, phải đó.
Lành rời khỏi chỗ núp chạy vụt ra:
- Cô giáo.
Cô Thảo quay trở lại:
- Ủa em! Lành.
Lành ngó mẹ, quay ra ngó cô Thảo:
- Em muốn đi với cô được không?
Cô Thảo ngó bà Hai như hỏi ý. Bài hai ngẩng đầu lên nhìn con gái. Bà nói:
- Ừ, con qua nhà cô chơi chút rồi chiều về với cô. Nhớ ngoan ngoãn nghe con.
Chỉ đợi có vậy, Lành nhảy chưn sáo theo bước cô giáo xuống sân. Cô Thảo nắm tay Lành đắt đi. Lành đi bên cạnh cô giáo, môi mấp máy mấy lần định nói gì rồi lại thôi. Cô giáo đi bên cạnh vô tình không biết cô học trò nhỏ đang nhìn mình chăm chú, trong lòng cô hình như đang có điều gì suy nghĩ. Sắc mặt cô thay đổi mấy lần. Cô thở ra và bước đi mau. Lành chạy lúp xúp theo. Hai người đi bên nhau không ai nói với nhau một lời. Ðến ngả rẽ vô nhà bà Năm, cô giáo bất ngờ day người qua bên nhìn học trò. Cô nói:
- Lành ơi!
Lành dạ nho nhỏ:
- Dạ cô!
- Hôm nay em ở nhà làm gì?
Lành ngạc nhiên trố đôi mắt nai nhìn cô:
- Em không làm gì hết cô.
Cô giáo im lặng, Lành nhìn cô chờ đợi, cô giáo đưa mắt ngó ra xa lòng và trí của cô dường như ỏ đâu. Lành rụt rè kêu
lên nho nhỏ:
- Cô.
Cô lơ đảng:
- Cái gì em?
- Cô làm sao vậy?
Cô giáo giựt mình ngó Lành:
- Làm sao? Cô đâu có làm sao?
Lành mạnh dạn hơn:
- Hồi nãy má em với cô...
Cô giáo Thảo nhìn Lành:
- Má em làm gì?
- Má với cô... hình như là có chuyện gì lo lắng?
Cô giáo im lặng. Lành nói mau:
- Em không còn nhỏ đâu cô. Em biết nhà mình có chuyện gì.
- Chuyện gì là chuyện gì. Em còn nhỏ biết gì mà nói.
Lành càng mạnh dạn hơn:
- Em biết. Hồi trưa em thấỷ
Lành ngưng ngang đó. Cô giáo nhìn em hỏi mau:
- Em nhìn thấy gì?
Lành biết câu chuyện có liên quan đến người thanh nhiên rình nhà nàng ban trưa, và có dính dáng đến chuyện cô giáo đang nửa đêm đến nhà nàng ngủ và đêm nay sẽ lại đến nhà nàng.
- Em biết cô với má giấu em chuyện gì đó. Mấy anh chị lớn trong nhà đều biết trừ em. Phải hông cô.
Cô giáo nạt đùa:
- Em chỉ nghĩ bậy thôi. Ðâu có chuyện gì đâu mà giấu chớ.
Nói cứng nhưng mặt cô giáo hơi ửng hồng. Trong lòng cô thấy ngượng ngùng vì cô vừa nói dối đứa học trò cưng của cô.
Cô thở dài tiếp:
- Cô không muốn giấu em. Cô không muốn nói dối em. Lành ơi, em còn nhỏ lắm có nhiều chuyện em không nên tò mò làm gì. Rồi lớn lên em sẽ biết.
Lành nắm tay cô thiệt chặt. Em nói qua hơi thở:
- Em biết mà. Cô với má sợ em đi nói ra cho người khác nghe chớ gì?
Cô Thảo nhìn em trìu mến. Cô đưa tay vuốt tóc em, những sợi tóc được chải chuốt láng muốt không một cộng rối.
- Em ơi, mẹ em cũng như cô thương các em lắm. Nhưng có những chuyện với tuổi em không nên để tâm làm gì. Ðời các em còn phải sống cho vui tươi và trong sáng. Cô dạy cho em như vậy phải không? Tuổi thơ chỉ có một thời thôi em à.
Cô giáo ngừng nói. Cô không hiểu tại sao cô đem những lời nầy nói với cô học trò nhỏ của cô làm gì. Cô liên tưởng đến những người đi quanh sân trường, những người lấp ló quanh khu vườn nhà bà Hai. Cô giáo Thảo bất chợt thở dài, Lành ngó cô như muốn hỏi. Cô giáo như đọc thấu tâm can em, cô đổi giọng và nụ cười của cô nở trên môi:
- Lành ơi, bây giờ em ráng đi học cũng như cô ráng dạy cho các em. Các em hổng biết chớ việc học nó là quan trọng lắm. Cái học làm cho con người ta mở mang kiến thức, biết suy nghĩ và làm đúng những điều thánh hiền dạy. Em học cái gương tốt của người xưa, em học lịch sử để biết thương nòi giống. Câu chuyện cô kể cho các em nghe Em bé thành Ba-đu các em còn nhớ không? Câu chuyện của một em bé nước Ý, nó cũng là em bé, mà em bé thì nước nào giống dân nào cũng vậy em ơi. Tuổi thơ trong trắng như tờ giấy, như bột nhồi đổ khuôn nào nó ra khuôn đó em à. Học không phải là chỉ để biết chữ mà học còn để mở mang đầu óc. Người mình lâu nay ít được học cho nên có nhiều chuyện nó không đúng. Có những lần bị lừa bị gạt đó em...
Cô giáo Thảo nói thao thao như cô nói với chính cô chớ
(còn tiếp)
****
Vòng đuôi mắt in vài nét rũ
Làn tóc mây che phủ mù sương
Chân đi chầm chậm ven tường
Mồ hôi lấm tấm trên đường thấm lưng
*
Thân gầy yếu bỗng dưng chệnh choạng
Nhức nhối đau bệnh hoạn ai ngờ
Chợt nghe đầu gối ầu ơ
Ví dầu lên tiếng lửng lơ từng hồi
Chiếc xe là người bạn đồng hành đắc ý nhất, là trợ lực cho ta. Hai bánh tròn tạo nhiều điều thuận lợi, sử dụng trong công việc mưu sinh. Nhờ kỹ thuật thăng hoa luôn được hiện đại hóa, nên mọi di chuyển phóng vút mau hơn rất nhiều.
Vòng dây sên siêng năng chuyển động, làm việc bất cứ giờ phút nào con người cần đến. Mà không một lời than van oán trách rằng?Tôi mệt quá! Chiếc xe được chế tạo từ khối sắt, khối nhôm vô tri, rất rắn chắc.
Các bộ phận, phụ tùng gán ghép vào nhau. Cho dù rắn chắc siêu nhiên cách mấy, cũng đến một ngày bị mài mòn và khô dầu ráo hoảnh.
Ðinh ốc lỏng lẻo kêu ken két, lạch cạch... Rồi một ngày nào không ai đoán biết trước. Xe bỗng dưng nằm vạ ù lì giữa đường. Không còn sức lực nào nữa, dù chỉ là động tác cố gắng. Nhúc nhích cựa mình cũng không còn được nữa.
***
Thợ sửa xe sẽ mua bộ phận mới toanh, hay có chút xíu mới hơn thay vào. Với mục đích cứu gỡ, hầu kéo dài thêm năng suất hoạt động ngày nào tốt ngày nấy.
Nhìn lại con người, tất cả những gì xảy đến cho chiếc xe, đều sao y bản chính với mọi đau nhức bệnh tật. Bác sĩ chuyên môn thay ghép lục phủ ngũ tạng, trong từng phần cơ thể, khi cơ thể bị hư hao cạn kiệt, không còn hoạt động.
Nếu để lâu ngày thì bệnh tình càng thêm trầm trọng, nguy hiểm. Vi khuẩn cay nghiệt lây lan sang những bộ phận chung quanh.
Ðời người như một chiếc xe
Mới mua, năng động, bạn bè vây quanh
Ðến khi bệnh tật tung hoành
Mình ta đơn độc.. năm canh khép đời
JULY 14 - 2025
****
Tôi đã viết kỷ niệm với nhạc Lam Phương và Trần Thiện Thanh khi hai nhạc sĩ này qua đời, rồi có hứa với bạn bè trên Facebook sẽ viết về nhạc Phạm Duy, mà chưa viết được, vì nhiều lý do.
Và đến hôm nay mới có thời gian để ? ?mời người lên xe, về miền quá khứ?.
Tôi may mắn được biết nhạc Pham Duy từ rất sớm. Khi tôi học lớp ba trong một trường Quân Ðội thời Việt Nam Cộng Hoà, hiệu trưởng là một Thiếu Tá. Năm đó, nhạc sĩ Lê Văn Khoa đến trường, tuyển chọn một số học sinh để dạy một bài múa quay trên đài Truyền Hình Sài Gòn. Bài múa của chúng tôi tên gì tôi chẳng nhớ rõ, nhưng lại nhớ bài múa của một nhóm học sinh trường khác khi đến Ðài Truyền Hình thu hình trước và chúng tôi thích thú đứng xem, vì bài hát thường nghe trên radio tại nhà: ?Em ước mơ mơ gì tuổi mười hai tuổi mười ba ?? . Bình thường nghe qua radio thì thấy ..bình thường, nhưng được nhìn bài múa với những động tác nhí nhảnh đã cho tôi ấn tượng nhiều với bài này, mới 8 tuổi đầu, chẳng cần biết tác giả là ai .
Tuổi thơ đó, tôi thường nghe những nhạc thiếu nhi nào, tôi cũng không nhớ, nhưng lại nhớ một buổi chiều mưa dai dẳng, quán cà phê nhà tôi vắng khách, ba má bận việc trong bếp, tôi và nhỏ bạn trong xóm đứng hứng nước mưa trước mái hiên của quán, rộn ràng vui vẻ, bỗng dừng lại vì nghe được bài hát quen thuộc trên radio. Thế là hai đứa nhảy tưng tưng, hát (và hét) to hơn tiếng mưa, xem đứa nào thuộc bài hát nhiều hơn, thi với cả giọng ca trong radio (sau này tôi đoán là của Thái Hiền, chớ còn ai trồng khoai đất này):
"Ông trăng trả vợ đàn ông trả chồng cô gái trả trái cây cà,"
Rồi Tháng Tư Ðen ập đến, cuộc sống sau đó bị thắt chặt mọi bề, các đợt bố ráp đốt sách báo ?đồi truỵ Mỹ Nguỵ? liên tiếp, các anh chị lớn trong gia đình tôi vẫn ?ngoan cố? giữ lại được một số tờ nhạc rời của Phạm Duy, Trần Thiện Thanh, và cả một tập nhạc ?Bình Cả của Phạm Duy. Mỗi tối khi rảnh rỗi, mấy anh trai của tôi lại ngồi ôm đàn guitar, hát mà tôi nghe đến thuộc và cũng mê luôn hồi nào hổng hay: ?Này em con chim lười/ Nhiều năm chịm đau phổi/ Buổi sáng vắng tiếng chim cười vui ? Này em con trâu gầy/ Nhiều năm trâu vất vả/ Cùng với bác xã nơi đồng quê ?Này em đã tới giờ/Mẹ đưa em đi chợ ??
Ngoài ra còn có một số sách văn học khác, và mấy băng cassette cũ, trong đó có băng nhạc Thái Thanh hát nhạc nhiều tác giả trong đó có Phạm Duy .
Cứ thế, tôi lớn dần theo âm nhạc các anh chị em trong nhà lén lút khi hát và khi nghe vào những đêm khuya khoắt.
Anh Ba của tôi, sinh viên Ðại Học Nông Nghiệp, có máu văn nghệ, thường vào cuối tuần tụ tập nhóm bạn đến nhà chơi, ăn uống, đàn địch hát hò. Nhà tôi có hai cây guitar, các anh bạn khéo tay xúm lại tự chế một bộ trống, nghe cũng xập xình lắm, thế là có đủ cho một ban nhạc mini. Lúc này tôi đã lớn, học lớp 10, đã biết thưởng thức âm nhạc, nhất là ?nhạc Vàng?. Trong ban nhạc của anh Tư, có đủ giọng ca nam, nữ, hát đủ nhạc ?sến? và nhạc ?không sến?, đặc biệt có anh Thành Ruộng ( vì nhà ảnh có vườn trồng hoa, trồng rau để bán ngoài chợ, và để phân biệt với anh Thành ở xóm Chùa) . Anh Thành Ruộng còn trẻ như anh tôi, nhưng tóc bạc sớm, đeo cặp mắt kiếng rất nghệ sĩ, chuyên hát nhạc Phạm Duy. Ôi, những đêm vắng lặng, mấy chị em gái chúng tôi nằm trong phòng, hóng nghe ngoài phòng khách, giọng anh Thành Ruộng như mê hoặc : ?Ôi giấc mơ qua/Mộng đời phiêu lãng giang hồ...?
Thời gian này, chế độ mới đã bớt hung hăng cấm đoán ?văn hoá đồi truỵ?, người Việt ở hải ngoại gửi về Việt Nam hàng hoá, và cả những cuốn băng nhạc theo đường tàu viễn dương do các thuỷ thủ Việt Nam mang về, nên chợ trời Tạ Thu Thâu đã có những tapes nhạc phục vụ ?âm thầm? nhu cầu khao khát của những người yêu nhạc VNCH. Các anh chị tôi đem về vài băng nhạc của nhiều giọng ca và nhiều tác giả, nên tôi được thưởng thức Duy Quang với những bài hát đã nhanh chóng làm trái tim tôi rung cảm: Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ, Em Hiền Như Maseur, Chuyện Tình Buồn, Thà Như Giọt Mưa, Ngậm Ngùỉ
Năm tôi đang học lớp 12, một buổi trưa đầu hè tôi bước vào lớp, thấy trong hộc bàn một tờ giấy màu xanh lơ, có ép một cánh bướm làm từ hoa phượng và mấy câu thơ: ?Em tan trường về- cuối đường mây đó- Anh tìm theo Ngọ-Dáng lau lách buồn-Tay nụ hoa thuôn-Vương bờ tóc suối-Tìm lời mở nói- Lòng sao ngập ngừng ??, chẳng có tên người gửi, cũng chẳng ghi tên người nhận. Ðược biết, người ngồi cùng chỗ đó của tôi (lớp buổi sáng) là chàng tuổi trẻ, nhỏ hơn tôi một tuổi (học lớp 11). Nếu như gặp các chàng khác, tôi sẽ vứt ngay tờ thư vào sọt rác, nhưng chàng này ? may mắn, vì tôi đã yêu bài hát Ngày Xưa Hoàng Thị do Phạm Duy phổ nhạc từ thơ Phạm Thiên Thư, qua tiếng hát Thái Thanh, nên tôi thấy cánh bướm đẹp quá, tờ thư xinh quá, và nhất là mấy câu thơ lần đầu tôi được đọc, tôi cũng đoán cả bài Thơ sẽ còn hay hơn nhiều. Tôi bỏ lá thư trong cặp, mang về nhà, đọc đi đọc lại nhiều lần, và mong ?người tả gửi tiếp cho trọn?bài thơ!
Cũng thời Trung Học, ông Thầy dạy Văn kiêm bí thơ Ðoàn Trường, dân Nghệ Tĩnh, là bộ đội vượt Trường Sơn, nhưng có tính tình văn nghệ phóng khoáng. Thầy từng tâm sự với đám nữ sinh chúng tôi, thời ở trong rừng Trường Sơn, thầy thỉnh thoảng có nghe đài VNCH nhất là những bài nhạc tình lãng mạn. Rồi thầy lim dim đôi mắt hí như đang phê thuốc lào:
- Bài thơ Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan đã hay rồi, nhưng phải qua tay phổ nhạc của Phạm Duy và giọng ca Thái Thanh thì trở nên rất tuyệt vời, không có chỗ nào chê được!
Riêng bài Ngày Xưa Hoàng Thị gắn bó với tôi dài lâu, (một phần cũng vì mấy câu thơ ?người tả để trong hộc bàn), theo tôi đến tận con đường vượt biển, qua trại tỵ nạn Thailand. Hôm ấy, tôi đang say giấc nồng trưa hè thiu thiu thì bỗng nghe bên nhà hàng xóm mở cassette (xài bằng bình acquy) bài Ngày Xưa Hoàng Thị qua giọng ca Thái Thanh. Tôi bỗng tỉnh ngủ, như chợt gặp lại ?người xưả, cầm theo giấy bút chạy qua để thưởng thức điệu nhạc quen thuộc và chép lời. Chị chủ nhà, cũng là người chung chuyến tàu với tôi, rất vui vẻ quay đi quay lại bài hát gần chục lần (sắp nhão cả tape) để tôi kịp ghi lại đầy đủ bài hát. Từ đó tôi cứ lẩm nhẩm bài này với bạn bè cùng lô nhà và khi chúng tôi tụ tập nhóm ?đờn ca tài tử?.
Trong nhóm "tài tử" này, có một chị, lớn hơn tôi hai tuổi, có giọng ca hay, chung nhóm bốn đứa con gái chúng tôi ăn ở chung trong trại, xem nhau như chị em ruột, và tôi trở thành ?bầu sổ, ?quản lý? của chị mỗi khi ở trại có chương trình văn nghệ . Hồi gặp nhau tại Cambodia trên con đường ra biển đến Thái, có lần chị ấy cất tiếng hát Thuyền Viễn Xứ giữa đêm khuya khó ngủ, nên khi nhập trại tỵ nạn, buổi văn nghệ đầu tiên tôi đã ghi danh cho chị hát Thuyền Viễn Xứ, cả trại nghe mà rưng rưng đúng nỗi lòng tha thiết khi chị vào câu kết ?Chiều nay trên bến muôn phương, có thuyền viễn xứ nhổ neo lên đường ...?
Năm nào trại cũng có nhiều dịp văn nghệ, nào sinh nhật Ðức Vua Thái, nào Tết, nào Giáng Sinh, chị luôn vui vẻ để tôi chọn bài, (vì lúc đó tôi làm thiện nguyện ở post office của trại, quen biết nhiều, chương trình văn nghệ nào tôi cũng được biết rất sớm, nên sẵn đó ghi danh luôn cho chị).
Lần đó, mùa lễ Phật Ðản, bên Chùa có một chương trình ca nhạc đặc biệt, như thường lệ, tôi báo với ban tổ chức bài Em Lễ Chùa Này cho chị . Sau đó chị lên tiếng:
- Loan ơi, chọn bài khác đi, chị không quen bài này.
- Ôi, bài này dễ ca lắm, để em chép lời ra rồi... hát mẫu cho chị vài lần là chị quen liền hà.
- Không phải thế, chị biết bài này, nhưng chị không hợp giọng, sợ sẽ hát không hay, mà lúc nào em cũng Phạm Duy, Phạm Duy là sao!
- Còn bài nào hợp với ...Chùa bằng Em Lễ Chùa Này không hở chị?
- Nhưng ...
Tôi bỏ ra sau nhà, hờn mát:
- Thì tùy chị đó! Nói thiệt nghen, em mà có giọng ca hay, thì bài này không đến lượt chị đâu!
Vậy mà vài hôm sau, tôi nghe anh trong ban nhạc kể, chị đã đến tập dợt và sẽ hát Em Lễ Chùa Này, dễ thương hết sức!
Giờ nghĩ lại thấy chị ấy rất đúng, bài đó cô Thái Thanh hát rất hay và hợp những khúc ngân nga luyến láy, còn chị thì giọng nội lực khá mạnh, không phải lúc nào cũng hợp cho nhạc Phạm Duy, chỉ tại hồi đó tôi cứng đầu ngang như cua, và chị thì thương tôi nể tôi, đã cố hát Nha Trang Ngày Về, Vũ Nữ Thân Gầy, Bà Mẹ Quê, và dĩ nhiên là không thể không hát Ngày Xưa Hoàng Thị (kỷ niệm tuổi học trò của... nàng ?bầu sổ).
Nhân đây tôi cũng xin kể môt kỷ niệm vui về giọng hát Thái Thanh hồi còn ở trại. Ðến giờ giới nghiêm, cả trại im lìm trong bóng đêm, chúng tôi bốn đứa chui vào mùng mở máy cassette nho nhỏ chạy bằng pin, nghe Thái Thanh phải nghe đêm khuya mới thấm, nhứt là khúc chậm rãi nàng rên rỉ:"Chim ơi chết dưới cội hoa/ Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà ...". Chú Tám kế bên vách vọng sang thì thào:
- Cô Loan ơi, cô làm ơn mở volume lên chút xíu cho tôi nghe rõ giọng Thái Thanh, được không cô?
Tôi sung sướng:
- Ủa, chú cũng mê tiếng hát Thái Thanh sao? Hổm rày con đâu biết!
- Chả giấu gì mấy cô, tui chỉ mê nhạc mùi của Tuấn Vũ, Chế Linh. Nhưng giọng cô Thái Thanh làm tôi "buồn ngủ, tôi vốn mắc chứng mất ngủ!
Dễ giựn không nà! Nhưng mà thôi, mục đích nào cũng tốt hết á. Chúng tôi bên này thả hồn theo từng điệu nhạc lời ca cao vút điệu đà của Thái Thanh, còn bên kia chú Tám?ngủ ngon.
Rời trại tỵ nạn cuối năm 1993 đến Canada, thuở chưa có internet, youtube, facebook. Mỗi chiều cuối tuần tôi đón xe bus xuống Thư Viện thành phố, tìm vào Vietnamese Section, sung sướng thấy những kệ sách, truyện Tiếng Việt, và mừng rỡ chộp liền Hồi Ký Phạm Duy (4 cuốn) đem về nhà nghiền ngẫm không sót một dấu chấm dấu phẩy . Ðọc hồi ký, biết nhiều điều về tác giả và gia đình, biết số lượng tác phẩm đồ sộ của ông hơn cả nghìn bài, thế mà tôi từng ngỡ mình biết nhiều nhạc Phạm Duy.
Mùa Tết đầu tiên ở Ottawa, Canada, có một đêm nhạc dạ vũ, thấy poster có Thái Hiền, tôi liền mua vé ngay lập tức, con gái Phạm Duy chắc chắn sẽ hát nhạc của bố. Quả như mong ước, phần trình diễn của Thái Hiền, ngoài vài bài hát của tác giả khác, là các bài: Cành Hoa Trắng, Nghìn Trùng Xa Cách, Phượng Yêu ...nghe tới đâu mê mẩn tới đó.
Thời gian sau, trung tâm Thúy Nga Paris ra cuốn chủ đề Phạm Duy, thỏa lòng tôi biết bao. Mãn nhãn vì được nhìn thấy Thái Thanh, Duy Quang, hai tiếng hát tôi chỉ được nghe qua tapes, Cds, nay được "vừa nghe vừa ngắm" hỏi sao hổng vui! Mãn lòng khi nghe nhiều bài nhạc của Phạm Duy, trong đó vài bài tôi mới nghe lần đầu.
Lúc con gái tôi 8-9 tuổi, đi học piano, đến cuối khóa, con hỏi tôi chọn một bài nào đó để cô giáo tập cho, chuẩn bị buổi ?recital?. Tôi bất chợt nghĩ đến "Blue Danube" vì điệu nhạc hay, ai dè lại là nhạc Phạm Duy chuyển qua lời Việt "Dòng Sông Xanh". Nhớ đến chuyện ép uổng chị bạn ở trại tỵ nạn, tôi hỏi con gái:
- Mẹ thấy bài này hay, nhưng tùy con có thể chọn bài khác mà con thích.
Nó trả lời ngay:
- Bài này quá tuyệt mà mẹ, con cũng thích!
May quá, thế là có những buổi chiều, tôi lo cơm nước ngoài bếp, văng vẳng ngoài phòng khách là tiếng đàn piano con gái tập dượt, chỉ là nhạc thôi, nhưng trong đầu tôi là tung tăng điệu lả lướt theo Thái Thanh: ? Một ...giòng ...xanh ...xanh ...?
Dù ở trại tỵ nạn, hay qua Canada, bạn bè xung quanh đều biết tôi là ?fan? của Phạm Duy . Ngày nay mỗi khi tụ tập nhóm họp có karaoke, giọng ca của tôi chỉ ?tàm tạm? nhưng Phạm Duy có một số bài tương đối dễ ca cho tôi ?thể hiện đam mể: Trả Lại Em Yêu, Bao Giờ Biết Tương Tư, Còn Chút Gì Ðể Nhớ, Mùa Thu Chết ...
Nói vậy chớ, có một thời gian dài, tôi đã phải che dấu, hoặc ngại ngùng thú nhận mình là "fan" của Phạm Duy- Thái Thanh, vì nhiều lần bị bạn bè chọc ghẹo:
- Úi chào, loại nhạc đó, giọng ca đó, chỉ dành cho người già, thích loại nhạc ..khó nuốt khó nghe!
Nhưng giờ đây, tôi đã "đủ tuổi", à mà không, tôi đã dư tuổi, có thể công khai tuyên bố là "fan" của Phạm Duy rồi nhỉ.
Dĩ nhiên, tôi vẫn thưởng thức nhạc của nhiều nhạc sĩ khác của VNCH , nhưng không hiểu sao, trong nhiều tình huống, dù bất ngờ hay có dự định, thì nhạc của Phạm Duy luôn được chọn nhiều hơn . Vì đi làm buổi chiều, nên khi sáng ở nhà lo cơm nước, tôi thường nghe youtube bài giảng của vài vị linh mục, hoặc của Thầy hàng xóm Edmonton là thầy Pháp Hòa, hoặc là nghe nhạc. Có khi tôi chọn cả 1 CD, nhưng cũng có lúc tôi nghe riêng từng bài tùy theo tâm trạng.
Khi lãng đãng "không nắng không mưa" thì sẽ là "chiều buông bên dòng sông Cửu Long, như một cơn ước mong ...ơi chiều", rồi thì "một người ngồi im nghe bên kia sông nước chảy về đâu ..." .
Khi buồn buồn nhớ quê hương thì có "chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai/hiu hắt tiếng bà mẹ cười/ vui vì nồi cơm ngô đầy ..." dù tôi chưa bao giờ sống ở nông thôn nhưng sao lại yêu thương quá đỗi với hình ảnh này.
Tháng Tư Quốc Hận thì phải nghe: ?Một ngày 54 Cha bỏ quê xạ..?
Khi tự hào dân tộc thôi thúc, tôi muốn nghe "tôi yêu tiếng nước tôi ..." và "quê hương tôi có con sông đào xinh xắn, nước tuôn trên đồng vuông vắn".
Khi trái tim mềm yếu nhớ tuổi thanh xuân lãng mạn, sẽ là " vai em gầy dưới mưa, ướt bao nhiêu cũng vừa ..." rồi thì " dắt em lên đồi cỏ hoang ngập nắng ..." lại bâng khuâng : " đường dài hạnh phúc cầu chúc cho người ..."
Khi Tết đến Xuân về sẽ ngân nga: "Hoa chẳng yêu lũ bướm lả lơi/Muốn yêu anh vác cày trên đồi ..." để rồi mộng mơ: "Rồi đây anh sẽ đưa em về nhà ..."
Tuy chưa được gặp Phạm Duy ngoài đời thực, nhưng tôi cũng có hai lần "giao tiếp" cùng Ông qua email phamduy@aol.com . Lần đầu khi tôi còn làm trong ban báo chí Hội Người Việt Edmonton, tôi viết một truyện ngắn, có lấy câu ca dao "Tóc mai sợi vắn sợi dài/Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm" để dưới tựa đề truyện, thì một anh trong ban báo chí (là một "fan" của Phạm Duy) cương quyết cho rằng đó là thơ của Phạm Duy trong bài hát cùng tên, có câu: "Thuở ấy em vừa thôi kẹp tóc ...". Tôi bèn email hỏi tác giả thì Phạm Duy sau đó đã hồi âm, bảo rằng tôi ...không sai!
Lần thứ hai, tôi hỏi Ông về câu hát: "Năm năm rồi không gặp/ Mười năm mất nhau không/ Trăm năm dù lỗi hẹn/ Ngàn năm vẫn không quên/ Vẫn nhớ y nguyên" và nhân tiện chúc mừng sinh nhật Ông. Lần này Ông cũng giải đáp thắc mắc, cám ơn lời chúc sinh nhật và nhắc vui tôi đừng dùng "years- old" mà phải dùng "years-young" vì Ông lúc nào cũng ...trẻ .
Qua hai lần email đó, một lần khi Ông còn ở Thị Trấn Giữa Ðàng (Midway City, California) và lần Ông đang ở Việt Nam, lần nào Ông cũng trả lời email trong vài giờ, không để tôi phải chờ đợi lâu . Ðiều này chứng tỏ Ông là một nhạc sĩ nghiêm túc, chuyên nghiệp, trân trọng khán thính giả, những người hâm mộ nhạc của Ông.
Kỷ niệm về nhạc Phạm Duy của tôi đến đây là hết, hy vọng không còn thiếu sót gì, chớ còn nói về nhạc Phạm Duy thì chẳng bao giờ cạn, vì mênh mông lắm , bao la lắm.
Trong một dịp tụ tập gia đình bên Arlington, Texas, mấy anh chị em có ôn lại thời gian khó khăn sau năm 1975 khi "nhạc Vàng VNCH" bị cấm đoán và nhắc đến những tờ nhạc rời Phạm Duy đã một thời vang lên "khe khẽ" trong căn nhà của chúng tôi . Anh Hai cho rằng, lẽ ra bài"Việt Nam Việt Nam" nên là Quốc Ca của VNCH, anh Ba anh Tư ca tụng Ông là "phù thủy" dịch nhạc ngoại sang lời Việt, bà chị Cả thì say mê gọi Ông là "phù thủy" của phổ thơ, còn riêng tôi thì luôn ...nghi ngờ Ông đã là thi sĩ trước khi là nhạc sĩ rồi cơ: " Em có hay chăng anh về/Thoạt nhìn người yêu ngỡ trong mộng mê/ Ai dám mong chi Xuân về/ Nào ngờ vườn đêm có bong hoa kề" .
Tóm lại, trong lĩnh vực âm nhạc, dù với chủ đề nào, thể loại nào, Ông cũng là "phù thủy"? hết á!
Trước Phạm Duy thì tôi không biết, nhưng kể từ khi có Nhạc sĩ Phạm Duy, thì với tôi, âm nhạc Việt Nam chắc còn lâu lắm, mới có được người thứ hai như thế!
Edmonton, Tháng7/2025
*** Ghi chú: Tất cả những chữ in nghiêng trong bài viết này, là những Tựa Ðề hoặc những câu hát trong nhạc Phạm Duỵ
JUNE 5 - 2025
Nguyệt San Giao Muà xin cám ơn những thân hữu đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 276 . Một số bài khác sẽ được đăng dần vào số tớị Mong mỏi sẽ nhận được những sáng tác của các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương laị
2) Ðể rút ra danh sách của NSGM (unsubscribe),
xin gửi email về GiaoMua2025@gmail.com
3. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về:
GiaoMua2025@gmail.com
4. Mọi bài vở, đóng góp, xin gửi về:
GiaoMua2025@gmail.com
Nguyệt San Giao Muà
Homepage: http://www.GiaoMuạcom
Thể lệ gửi bài cho Nguyệt San Giao Muà:
Mong bạn gửi Bài cho GM theo cách này là tốt nhất :
1. Dùng mẫu chữ Vietnet (VIQR) hay Unicode
2. Viết Hoa chữ đầu của bài và bút hiệụ Ví dụ: Giọt Mưa Trên Lácủa NS Phạm Duy
3. Gửi bài ngay trong email (không kèm file), để cho BBT khỏi mất công download xuống để đọc
4. Gửi tất cả các bài trong 1 tháng 1 lần trong1 email, nếu tiện.
5. Bài vở xin gửi đến trước ngày 25 mỗi tháng
6. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: GiaoMua2025@gmail.com
Cám ơn bạn rất nhiều, vì nhân sự có hạn, BBT không thể ngồi đánh máy lại từng đề bài hay bút hiệụ
Merrifield, Virginia 22116
USA
Trang Nhà